Trong bữa cơm đoàn viên Trung Thu, bố bảo hai chị em tôi mỗi người chọn một chiếc bánh trung thu.
Chị tôi lấy nhân hạt sen, còn tôi chọn ngũ hạt.
Ai ngờ bên trong chiếc bánh ngũ hạt lại giấu chiếc nhẫn vàng gia truyền mà nhà họ Đặng chuẩn bị cho con dâu tương lai.
Người lớn hai nhà cười vui vẻ, ngay tối hôm đó đã định luôn hôn sự giữa tôi và Đặng Gia Hào.
Kiếp trước, tôi cứ tưởng đó là ý trời.
Đặng Gia Hào cũng cưng chiều tôi suốt chín năm ròng.
Mãi đến sau khi anh qua đời, lúc thu dọn di vật, tôi mới biết hộp bánh trung thu ấy vốn được chuẩn bị cho chị tôi.
Ngay cả chiếc bánh giấu nhẫn ở đâu cũng là do chính tay chị chọn.
Tôi khóc suốt một đêm, rồi cứ thế u uất mà chết.