Ta còn chạm được cả những giọt nước mắt nóng hổi của chàng.
Và m.á.u tươi từ miệng ta đang thấm ướt y phục của chàng.
Chu Túc Vân ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Liều mạng lao ra ngoài.
Ta khẽ đáp một tiếng.
Không nhịn được cảm thán:
“Chàng còn sống... thật tốt.”
Đêm ấy.
Sự hỗn loạn vẫn tiếp tục.
Chu Túc Vân tuyên bố trong doanh trướng của ta có thích khách đột nhập.
Phàm là kẻ nào tìm cách chạy ra ngoài đều bị ngăn lại, đẩy ngược trở vào.
Thẩm Thục Hoa gào thét chứng minh thân phận của mình.
Thế nhưng y phục trên người nàng ta đã bị lửa thiêu sạch.
Khi được người ta phát hiện và cứu ra.
Nàng ta chỉ còn thoi thóp.
Toàn thân phủ đầy sẹo bỏng.
Máu và mủ chảy khắp người.
Chỉ còn giữ được nửa hơi tàn.
Nàng ta đòi người mang gương tới.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt mình trong gương.
Đã tức đến c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Chu Hoài Cảnh biết chuyện.
Thế nhưng phản ứng lại lạnh nhạt đến lạ.
Chàng chỉ đi đi lại lại ngoài doanh trướng của ta.
Hai tay siết c.h.ặ.t thành quyền.
Siết đến trắng bệch.
Chu Túc Vân gọi tất cả y quan tới.
Tranh thủ từng khắc từng giây cứu chữa.
Mãi đến lúc bình minh ló rạng.
Mới miễn cưỡng kéo được ta từ Quỷ Môn Quan trở về.
Chàng vẫn luôn ở bên cạnh.
Để khi ta vừa mở mắt.
Điều đầu tiên nhìn thấy là đôi mắt đen thẳm ấy.
“Chu Túc Vân.”
Sau khi thành thân.
Ta vẫn chưa tìm được cách ở bên chàng thật tự nhiên.
Lại thêm thời gian xa nhiều gần ít.
Cho nên rất hiếm khi gọi thẳng tên chàng.
Nghe ta gọi như vậy.
Chu Túc Vân căng thẳng đến mức khiến ta muốn bật cười.
Ta chớp mắt.
Khẽ nói:
“Đi bắt thật nhiều thật nhiều kiến cho ta.”
Chu Túc Vân sững người.
Chàng cau mày:
“Lúc này rồi mà nàng vẫn còn muốn bắt kiến?”
“Đừng nói nữa.”
Chàng cầm một chén trà.
Dùng khăn bông thấm nước rồi nhẹ nhàng làm ẩm đôi môi ta.
Ta không hỏi chàng đã làm cách nào để sống sót trở về.
Cũng không hỏi vì sao chàng xuất hiện đúng lúc ấy.
Ta chỉ cố chấp lặp lại:
“Ta muốn.”
“Bây giờ muốn luôn.”
Chu Túc Vân cuối cùng đành nhượng bộ.
Chàng đặt chén trà xuống.
Bất lực đứng dậy đi ra ngoài.
“Được rồi. Ta đi bắt cho nàng.”
Vừa bước khỏi doanh trướng.
Chu Hoài Cảnh đã đi vào.
Hốc mắt chàng đỏ hoe.
Bàn tay còn đang run nhè nhẹ.
“...A Lê.”
Dáng vẻ hiện giờ của chàng.
Thật giống cậu bé năm 7 tuổi ấy.
Vẫn là ánh mắt hoang mang bất lực đó.
Vẫn là bộ dạng không biết phải đặt tay chân vào đâu.
Vận mệnh năm xưa lại một lần nữa cuồn cuộn kéo tới trước mặt chúng ta.
Chỉ có điều lần này.
Người c.h.ế.t là Thẩm Thục Hoa.
Còn chúng ta...
Đã không còn là chúng ta của ngày ấy nữa.
21
Ta khẽ thở dài.
“Chu Hoài Cảnh, ngài muốn g.i.ế.t chàng ấy, đúng không?”
Vừa nhắc đến Chu Túc Vân.
Ánh mắt Chu Hoài Cảnh lập tức lạnh xuống.
“Hắn là một tên con hoang.”
“Hắn đã cướp nàng khỏi tay ta.”
“Ta chẳng qua chỉ muốn vật quy nguyên chủ mà thôi.”
“G.i.ế.t hắn xong, ta có cả ngàn vạn cách khiến nàng hồi tâm chuyển ý. Khiến chúng ta trở lại như trước kia.”
“Quay về những ngày tháng trước kia không tốt sao, A Lê?”
Ta lắc đầu.
“Không tốt. Rất không tốt.”
Nhớ lại những năm tháng ấy.
Trong lòng ta vẫn còn cảm thấy ngột ngạt.
Những ngày vì muốn làm Chu Hoài Cảnh vui lòng mà không dám ra ngoài.
Những ngày một mình co ro trong sân đếm kiến.
Những ngày thấp thỏm mong chờ Chu Hoài Cảnh tới thăm.
Những ngày nhìn thấy sự ghét bỏ trong mắt chàng mà chỉ biết lặng lẽ chịu đựng, trốn đi khóc một mình.
Những ngày ngu ngốc chờ đợi được trở thành tân nương của chàng.
Bây giờ nghĩ lại.
Tất cả đều là những tháng ngày khổ sở đến mức không muốn nhắc lại.
Thích Chu Hoài Cảnh...
Thật sự quá mệt mỏi.
Chu Hoài Cảnh đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Nhưng vẫn không hề hối cải.
“Đợi ta trở về kinh thành g.i.ế.t hắn. Đợi nàng quay lại bên cạnh ta. Ta nhất định sẽ dùng tất cả mọi thứ để bù đắp cho nàng.”
Nói xong.
Chàng phất tay áo bỏ đi.
Đúng là một kẻ ngốc từ đầu đến cuối.
Chỉ có điều.
Chu Túc Vân vốn là một con sói hoang có thù tất báo.
Điều này.
Ta đã biết từ rất lâu rồi.
Chu Hoài Cảnh...
Không thể trở về kinh thành nữa.
22
Trận chiến này đại thắng.
Đại quân khải hoàn hồi triều.
Thế nhưng Thái t.ử điện hạ lại mắc dịch bệnh trên đường trở về.
Cuối cùng không qua khỏi.
Nghe nói đêm trước khi c.h.ế.t.
Chàng ho suốt cả một đêm.
Khi người ta phát hiện t.h.i t.h.ể.
Khắp bốn bức tường đều là chữ “Lê” được viết bằng m.á.u.
Trong tay chàng còn nắm c.h.ặ.t một túi thơm hoa lê.
Đến c.h.ế.t cũng không chịu buông.
Chuyện này bị âm thầm che giấu.
Không ai dám công khai nhắc tới.
Chỉ là khi đoàn quân trở về kinh thành.
Có hai cỗ quan tài được khiêng theo phía sau.
Vô số cờ trắng bay phấp phới trong gió.
Trước lúc c.h.ế.t.
Chu Hoài Cảnh đã nhiều lần sai người tới mời ta.
Ta không đi.
Đêm ấy.
Ta ngồi cùng Chu Túc Vân dưới ánh trăng.
Chàng quả thật đã bắt về cho ta vô số kiến.
Nhiều đến mức đếm mãi cũng không hết.
Vừa đếm kiến.
Chúng ta vừa nhắc lại những chuyện thuở nhỏ.
Ta hỏi chàng:
“Lần đầu tiên gặp ta, chàng có sợ không?”
Khi đó.
Những đứa trẻ lần đầu nhìn thấy vết sẹo trên mặt ta.
Đều bị dọa đến khóc lớn rồi chạy về nhà.
Chu Túc Vân im lặng một lúc.
Sau đó đưa tay lên.
Nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo trên mặt ta.
“Không hề sợ.”
Người thiếu nữ năm ấy.
Người đã bắt bướm cho chàng.
Đã dùng sự dịu dàng vụng về để dỗ dành chàng vui vẻ.
Chính là người mà suốt bao năm qua.
Chàng vẫn luôn khắc cốt ghi tâm.
Là món quà quý giá nhất.
Giữa những tháng năm lạnh lẽo và cô độc của cuộc đời chàng.
(Hết).