Ta ngồi bên đống lửa gặm lương khô.

Đang cúi đầu xem xét vết thương cho một binh sĩ trẻ tuổi trước mặt.

Sau khi băng bó xong.

Ta lạnh nhạt đứng dậy.

“Điện hạ.”

“Quân thần hữu biệt. Ngài vẫn nên gọi ta là Tĩnh Vương phi thì hơn.”

Chu Hoài Cảnh nghẹn lại.

Muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời.

Chàng định đuổi theo giải thích.

Ta chẳng buồn để ý.

Trực tiếp nằm xuống bãi cỏ nghỉ ngơi.

Bên tai là tiếng côn trùng rả rích.

Trước mắt còn có một đàn kiến đang bò ngang qua.

Ta nhắm mắt lại.

Âm thầm hạ quyết tâm.

Đợi gặp được Chu Túc Vân.

Ta nhất định sẽ bắt chàng đi bắt cho ta thật nhiều thật nhiều kiến.

Nhiều đến mức đếm mãi cũng không hết.

18

Sau hơn nửa tháng ngày đêm không nghỉ.

Cuối cùng chúng ta cũng đến được Tuệ Thành, nơi Chu Túc Vân từng trấn thủ.

Thế nhưng...

Người đã đi.

Thành cũng trống.

Cờ hiệu của Man tộc đã cắm trên tường thành.

Vô số t.h.i t.h.ể bị treo cao trên cổng thành.

Theo gió lắc lư, như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Tim ta bỗng siết c.h.ặ.t.

Ta ngẩng đầu dưới ánh mặt trời ch.ói gắt.

Cố tìm kiếm giữa những t.h.i t.h.ể tóc tai rũ rượi ấy.

Không có Chu Túc Vân.

Suýt chút nữa.

Ta đã bật khóc.

Chu Hoài Cảnh lập tức hạ lệnh đóng quân ở nơi cách Tuệ Thành khoảng năm mươi dặm.

Đồng thời điều một đội nhân mã đi tìm tung tích của Chu Túc Vân.

Còn ta.

Tiếp tục cùng các y quan chữa trị cho binh sĩ trong quân.

Đường đi lần này vô cùng hung hiểm.

Liên tiếp gặp phải mai phục.

Có một lần.

Khi ta đang nắn lại xương cho một binh sĩ.

Suýt nữa bị mưa tên b.ắ.n trúng.

Lúc ấy.

Chu Hoài Cảnh đã chắn trước mặt ta.

Cuối cùng...

Lần đầu tiên chàng đứng ra bảo vệ ta.

Mũi tên lạnh lẽo lướt qua cổ chàng.

Để lại một vệt m.á.u dài.

Chàng vẫn chưa hoàn hồn.

Đôi mắt nhìn ta đầy hoảng sợ.

Thậm chí còn muốn kéo ta vào lòng.

Phía xa.

Thẩm Thục Hoa vẫn đang thét ch.ói tai cầu cứu.

Ta không biểu lộ cảm xúc gì.

Lặng lẽ quay người bỏ đi.

Suốt chặng đường này.

Ta đã cứu rất nhiều lưu dân và binh sĩ đang cận kề cái c.h.ế.t.

Máu trộn với đất.

Đất trộn với cát.

Y phục trên người bẩn thỉu đến mức chẳng thể nhìn nổi.

Mỗi lần nhìn thấy ta.

Thẩm Thục Hoa đều bịt mũi chạy thật xa.

“Vừa hôi vừa xấu. Tránh xa ta ra một chút.”

Nhưng ngoài nàng ta.

Không còn ai nói ta xấu nữa.

Những bá tánh và binh sĩ được ta cứu sống.

Dù nhìn rõ vết sẹo trên mặt ta.

Vẫn quỳ xuống dập đầu liên tục.

Nói rằng ta là tiên nữ từ Cửu Trùng Thiên giáng thế.

Là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn.

Chu Hoài Cảnh cũng không còn nói ta xấu nữa.

Mỗi lần say rượu.

Chàng chỉ đứng lặng bên ngoài doanh trướng của ta.

Không dám bước vào.

Chỉ khẽ gọi tên ta.

“A Lê… Ta sai rồi.”

“Ta nhớ nàng lắm.”

“A Lê... Xin lỗi nàng.”

“Ta thật sự không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”

“A Lê...Ta không nên hung dữ với nàng.”

“Nàng tha thứ cho ta được không?”

Nếu những lời ấy được nói với Triệu Thư Lê của ngày trước.

Có lẽ nàng sẽ vui đến ba ngày ba đêm không ngủ được.

Sẽ vội vàng kéo rèm, mời chàng vào trong.

Nhưng trận mưa ngày dự tiệc thưởng sen năm ấy...

Đã quá lạnh.

Quá đau.

Nó cuốn trôi sạch sẽ mọi rung động thiếu nữ mà ta gìn giữ suốt 10 năm.

Không còn sót lại chút nào.

19

Đội nhân mã được phái đi tìm Chu Túc Vân mãi vẫn chưa quay về.

Lương thảo trong quân cũng dần cạn kiệt.

Chu Hoài Cảnh không muốn tiếp tục chờ đợi nữa.

Chàng ghé sát bên tai ta, thấp giọng nói:

“A Lê, nàng cứ xem như hắn thật sự đã c.h.ế.t đi.”

Nói xong câu ấy.

Chu Hoài Cảnh vung tay hạ lệnh.

Quyết định nhân lúc đêm xuống, phát binh đ.á.n.h thẳng vào Tuệ Thành.

Nhìn thấy suốt quãng thời gian này lòng quân dần nghiêng về phía ta.

Thẩm Thục Hoa tức đến nghiến nát răng.

Nàng ta chống nạnh đi thẳng tới trước mặt ta.

Đêm nay y quan không phải theo quân hành quân.

Ta đang ngồi bên ánh nến, hơ nóng ngân châm.

Nàng ta đứng chắn mất ánh sáng.

Ta ngẩng đầu lên.

“Thái t.ử phi có việc gì sao?”

Nàng ta tức đến phát điên.

Chỉ thẳng vào mặt ta rồi mắng:

“Thứ tiện nhân ở kinh thành ai ai cũng ghét bỏ.”

“Đến nơi khỉ ho cò gáy này lại thành bảo bối trong mắt mọi người.”

“Rõ ràng ta mới là Thái t.ử phi.”

“Thế nhưng ánh mắt của chàng ấy mãi mãi chỉ đặt trên người một kẻ xấu xí như ngươi.”

“Dựa vào cái gì?”

Ta lập tức đáp trả:

“Bộ dạng phát điên hiện giờ của ngươi cũng chẳng đẹp đẽ gì đâu.”

Tóc tai bù xù.

Như một con quỷ tới đòi mạng.

Nào còn chút phong thái của Thái t.ử phi.

Thẩm Thục Hoa nghe vậy càng thêm nổi giận.

Bất ngờ rút từ trong tay áo ra một cây trâm vàng đã tẩm độc.

Đâm thẳng về phía mặt ta.

“Ngươi c.h.ế.t đi thì tốt rồi.”

“Ngươi c.h.ế.t rồi, chàng ấy sẽ không còn nhớ nhung nữa.”

“Chỉ cần ngươi c.h.ế.t. Xuống dưới đó cùng tên sát tinh phu quân của ngươi đi.”

“Đi chôn cùng hắn.”

Những ngày liên tiếp cứu chữa bệnh nhân đã tiêu hao quá nhiều sức lực của ta.

Đối mặt với sự điên cuồng của Thẩm Thục Hoa.

Nhất thời khó mà chống đỡ.

Trong lúc giằng co.

Ta vô ý làm đổ chân nến.

Ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội trong doanh trướng.

Ánh mắt Thẩm Thục Hoa đầy độc địa.

Điên cuồng đến đáng sợ.

Ta cố sức chống cự.

Nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn cây trâm vàng kia đ.â.m vào cổ mình.

Ngay sau đó.

Toàn thân như bị lửa thiêu đốt.

Đau đớn đến tận xương tủy.

Lúc ngã xuống.

Ta nhìn thấy một đàn kiến đang hoảng hốt bò ngang trước mắt.

Ta và Chu Túc Vân...

Sao lại chỉ có từng ấy tương lai thôi chứ?

20

Thẩm Thục Hoa đắc ý bật cười lớn.

Che miệng định bỏ chạy.

Nhưng vừa tới cửa doanh trướng.

Đã bị một cú đá mạnh hất văng trở lại.

“...A Lê.”

Ý thức của ta đã mơ hồ.

Ta cố đưa tay lên chạm vào gương mặt trước mắt.

Là Chu Túc Vân.

Là chàng thật rồi.