Thị vệ nói Triệu Tam cô nương từng đỏ hoe mắt tới tìm chàng.
Sau đó lại lặng lẽ bỏ đi.
Chu Hoài Cảnh biết.
Mình đã buột miệng nói ra những lời khốn kiếp trong cơn say.
Vì thế mới mang bánh ngọt tới dò xét.
Muốn biết nàng đã nghe được bao nhiêu.
May mà A Lê vẫn như ngày thường.
Không có gì khác lạ.
Chu Hoài Cảnh chỉ muốn nàng hiểu nỗi khổ tâm của mình.
Chỉ cần đợi thêm một thời gian nữa là được.
Dù sao...
A Lê của chàng tuyệt đối sẽ không gả cho người khác.
“Mang ô tới đây.”
Nghĩ đến những chuyện xảy ra trong tiệc thưởng sen hôm nay.
Chu Hoài Cảnh cảm thấy.
Lần này nàng thật sự đã giận chàng rồi.
Đến cả xe ngựa của tên xui xẻo như Tĩnh Vương mà cũng dám lên.
Ngửi hương lê từ túi thơm trong tay để bình tâm lại.
Ngồi trên xe ngựa đi tới phủ Tướng quân.
Thế nhưng không hiểu vì sao.
Trong lòng chàng vẫn thấp thỏm bất an.
Mưa lớn đập lộp bộp xuống mái xe.
Bỗng nhiên.
Xe ngựa dừng lại.
“Điện hạ…”
Giọng nói của người đ.á.n.h xe khiến Chu Hoài Cảnh càng thêm bất an.
Chàng lạnh mặt vén rèm lên.
Chỉ thấy Tĩnh Vương đang chống ô.
Đỡ A Lê từ trên xe bước xuống.
Hai người cùng che chung một chiếc ô.
Tĩnh Vương khép nàng vào lòng bảo vệ.
Y phục ướt sũng dính sát vào nhau.
Tạo nên một cảnh tượng mờ ám đến chướng mắt.
“Triệu Thư Lê.”
Nhìn thấy người khác chạm vào thứ mình yêu quý.
Chu Hoài Cảnh lập tức nổi giận.
Thế nhưng.
A Lê chỉ đứng phía bên kia màn mưa.
Xa xa nhìn chàng một cái.
Trong mắt không còn bất kỳ cảm xúc nào.
Có những thứ.
Đang từng chút một rời khỏi chàng.
Giống như túi thơm nàng từng tặng.
Một khi mất đi.
Sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.
10
Ta từng gặp Tĩnh Vương vài lần.
Nhưng những ký ức ấy đều không mấy tốt đẹp.
Lần đầu tiên gặp chàng.
Là ở học đường trong cung.
Khi ấy chàng được một tiểu thái giám dẫn vào.
Ánh mắt sắc bén như sói con.
Khiến người khác không dám lại gần.
Lúc đó ai cũng biết.
Bệ hạ vừa tìm lại được một hoàng t.ử lưu lạc ngoài dân gian.
Khắp nơi đều bàn tán xôn xao.
Ta khi ấy gần 10 tuổi.
Nữ t.ử vô tài mới là đức.
Không thể tiếp tục theo Nhị ca đến học đường, ngồi cạnh Chu Hoài Cảnh nữa.
Đành quanh quẩn bên ngoài bắt bướm.
Khó khăn lắm mới bắt được một con.
Thì Chu Túc Vân bị tiên sinh đuổi ra ngoài.
Bắt đứng úp mặt vào tường kiểm điểm.
Đám cung nữ thái giám vốn quen thói nịnh trên đạp dưới.
Thấy vậy liền che miệng cười cợt.
Khi mới bị thương.
Ta cũng từng nghe vô số tiếng cười khinh miệt như thế.
Lúc mới nghe.
Ta đã buồn rất lâu.
Sợ Chu Túc Vân cũng đau lòng.
Ta bèn nâng hai tay đang khum lại, chạy tới trước mặt chàng.
“Đừng khóc nữa.”
“Ta cho ngươi xem bướm nhé.”
Cùng lắm thì ta đi bắt thêm vài con khác cho Chu Hoài Cảnh.
Chắc chắn chàng sẽ không trách ta đâu.
Ta mở tay ra.
Con bướm trắng lập tức vỗ cánh bay đi.
Rõ ràng chàng đang cười.
Thế mà lại bĩu môi bảo ta tránh xa.
“Ai thèm thích bướm chứ.”
Đứa trẻ khẩu thị tâm phi thật đáng sợ.
Sau đó.
Chu Túc Vân không còn đến học đường nữa.
Thỉnh thoảng trong cung gặp được chàng.
Lúc nào chàng cũng gầy gò.
Thế là ta đứng từ xa.
Lén ném cho chàng những chiếc bánh ngọt mà Chu Hoài Cảnh chê là quá ngấy.
Vài năm sau.
Ta nghe tin chàng vào quân doanh.
Kể từ đó.
Không còn gặp lại nữa.
Ngày thứ ba sau tiệc thưởng sen.
An Hà vẫn còn trêu ghẹo bên tai ta.:
“Vị Tĩnh Vương gia ấy đâu có hung thần ác sát như lời đồn.”
“Nô tỳ thấy ngài ấy rất trân trọng tiểu thư đấy.”
Hôm mưa lớn đó.
Chàng đưa ta về phủ.
Bao nhiêu năm trôi qua.
Đó là lần đầu tiên chúng ta gặp lại.
Chàng không thay đổi quá nhiều.
Chỉ là trên người nhiều thêm vài phần sát khí.
Nhưng chừng mực lại nắm giữ rất tốt.
Mãi đến khi đưa ta về tới phủ.
Chàng mới hỏi một câu.
“Nếu nàng không muốn gả. Ta sẽ vào cung xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ.”
Trong xe thoang thoảng hương đàn mộc.
Đó là mùi hương ta yêu thích nhất.
Chỉ ngửi thôi cũng thấy lòng yên tĩnh.
Nhưng Chu Hoài Cảnh lại không thích.
Chàng luôn nói những thứ đó là không làm việc đàng hoàng.
Ta khẽ cười.
Ngón tay bất an siết lấy tấm chăn lông hồ ly đang đắp trên người.
“Ta sẽ gả.”
Chu Túc Vân chiến công hiển hách.
Nhưng xuất thân quá thấp nên không được lòng người.
Nếu còn vì chuyện hôn sự này khiến thiên t.ử không vui.
Thì thật sự không đáng.
Ta cười an ủi chàng:
“Khắp kinh thành đều cười nhạo ta là đệ nhất xấu nữ. Ta còn phải cảm tạ chàng chịu cưới ta ấy chứ.”
Cho nhau chút thể diện.
Cũng xem như sưởi ấm lẫn nhau.
Chu Túc Vân thấp giọng phản bác:
“Trong mắt ta. Phẩm hạnh của một người quan trọng hơn dung mạo nhiều.”
“Nếu xét như vậy. Nàng mới là đệ nhất quý nữ của kinh thành.”
Ta ngẩn người.
Thực ra.
Ta vẫn luôn nghĩ như thế.
Chỉ là mỗi lần nhìn vết sẹo trên mặt ta.
Chu Hoài Cảnh đều lộ ra vẻ tiếc nuối.
Giống như đang nhìn một món sứ quý bị sứt mẻ.
Khiến ta vô cùng khó chịu.
Mặc kệ là thật lòng hay chỉ để an ủi.
Nghe được những lời ấy.
Trong lòng ta vẫn không nhịn được mà thấy vui vẻ.
Khóe môi cũng vô thức cong lên.
An Hà lập tức nhảy dựng lên.
“Tiểu thư cười rồi.”
“Chẳng lẽ cứ nhắc tới Tĩnh Vương là người lại vui thế sao?”
Ta tức đến mức giơ tay đ.á.n.h nàng.
Hai chủ tớ đang đùa giỡn.
Thì hạ nhân chạy vào bẩm báo:
“Tiểu thư, Thái t.ử điện hạ lại tới nữa.”
Ta xua tay.
“Không gặp.”
Kể từ ngày Chu Hoài Cảnh nhìn thấy ta và Tĩnh Vương đứng cùng nhau.
Chàng thường xuyên chạy tới phủ Tướng quân.
“A Lê, nếu nàng không muốn gả, ta lập tức đi cầu xin phụ hoàng...”
Chàng nhìn chằm chằm vào ta.
Không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên gương mặt.
Ta chỉ mất kiên nhẫn ngắt lời:
“Ta cam tâm tình nguyện.”