Rồi dứt khoát xé toang lớp giấy cửa sổ ngăn cách giữa hai người.

Ôm tay trước n.g.ự.c.

Không cảm xúc nhìn chàng.

“Huống hồ….Chẳng phải chính điện hạ đã tới cầu xin bệ hạ ban cho ta mối hôn sự này sao?”

Lật lọng đổi ý.

Chính là làm mất thể diện Đông Cung.

Chu Hoài Cảnh đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

Đến cả sức giơ tay cũng không còn.

“...Nàng đã nghe thấy?”

“Nghe rất rõ.”

Ta gọi người tiễn khách.

Trước khi đi.

Chu Hoài Cảnh vẫn còn cố giải thích.

“A Lê, nàng nghe ta nói. Hôm đó ta say rượu nên lỡ lời.”

Không phải vậy.

Đó rõ ràng đều là những lời thật lòng.

Sau đó.

Dù chàng có tới tìm ta thêm bao nhiêu lần.

Ta đều lấy lý do bệnh không gặp.

Nhớ tới điều gì đó.

Ta gom toàn bộ những món đồ liên quan đến Chu Hoài Cảnh bỏ vào một chiếc hộp nhỏ.

Một chiếc đai lưng còn chưa thêu xong.

Một dây tua kiếm đính chỉ vàng.

Những trang bài tập chàng từng chép hộ ta.

Con ếch tre chàng tự tay đan để dỗ dành ta.

Còn rất nhiều.

Rất nhiều.

Kỷ niệm của 10 năm dài đằng đẵng.

Vậy mà vẫn vừa vặn nằm gọn trong chiếc hộp ấy.

Ta sai An Hà mang nó trả lại cho chàng.

Bước ra khỏi sân viện.

Sính lễ của Tĩnh Vương đang không ngừng được khiêng vào phủ Tướng quân.

Từ nay về sau.

Triệu Thư Lê và Chu Hoài Cảnh.

Sẽ không còn bất kỳ liên quan nào nữa.

11

Nghe nói sau đó Chu Hoài Cảnh tự ý vào cung, cầu xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ.

Kết quả bị quở trách một trận nặng nề.

Chàng vẫn không chịu từ bỏ.

Cứ thế quỳ ngoài điện Thừa Càn suốt một đêm.

Cho đến khi ta cùng Chu Túc Vân vào cung tạ ân.

Chàng vẫn còn quỳ ở đó.

Sống lưng thẳng tắp.

Sương sớm đọng trên cổ áo chưa tan.

Khi nhìn thấy ta bước ra, đôi mắt vốn ảm đạm bỗng sáng lên.

Mang theo một tia hy vọng mong manh.

“A Lê.”

“Nàng sẽ không gả đi, đúng không?”

Chu Túc Vân đưa tay ôm lấy vai ta từ phía sau.

Rũ mắt nhìn Chu Hoài Cảnh.

Giọng nói nhàn nhạt:

“Điện hạ.”

“Chúng ta vào cung để tạ ân.”

Ánh sáng trong mắt Chu Hoài Cảnh lập tức tắt lịm.

Ngay cả sống lưng cũng như sắp không chống đỡ nổi nữa.

Chàng lẩm bẩm:

“Sao có thể như vậy...”

Rồi bất ngờ nắm lấy tay ta.

Tựa như người sắp phát điên:

“Rõ ràng nàng vẫn luôn thích ta. Không phải sao?”

Ta cúi đầu nhìn chàng.

Chậm rãi vén khăn che mặt lên.

Chu Hoài Cảnh như bị lửa nóng làm bỏng.

Vội vàng, chật vật dời ánh mắt đi.

Ta bật cười.

Sau đó quay người rời khỏi.

“Không thích nữa. Điện hạ cũng đừng phí công vô ích.”

“Chỉ còn một tháng nữa là đến hôn kỳ. Ngài nên dành tâm tư cho Thái t.ử phi tương lai mới phải.”

Dù sao khi cầu xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ.

Điều chàng cầu xin...

Cũng chưa từng là hôn sự của chính mình.

12

Người của Hoàng hậu nương nương đã đưa Chu Hoài Cảnh trở về cung.

Nghe nói Hoàng hậu tức giận đến mức tát chàng một cái thật mạnh:

“Một trữ quân của một nước. Sao có thể vì một nữ nhân mà hạ mình đến mức ấy?”

Khóe môi Chu Hoài Cảnh rỉ m.á.u.

Chàng khàn giọng đáp:

“Mẫu hậu...Triệu Thư Lê là người khác.”

Ta ngồi trong sân phơi d.ư.ợ.c thảo.

Nghe An Hà thao thao bất tuyệt kể lại cảnh tượng ấy.

Trong lòng lại chẳng gợn lên chút sóng nào.

Những lời như vậy.

Ta đã nghe suốt 10 năm.

Nghe đến phát chán rồi.

Bởi chuyện Thái t.ử thất lễ.

Hiện giờ khắp kinh thành đều là lời ra tiếng vào.

Ai nấy đều chờ xem trò cười của ta.

Ta chẳng buồn bận tâm.

Chỉ bảo An Hà gói kỹ d.ư.ợ.c thảo rồi mang tới phủ Tĩnh Vương.

Lần gặp mặt trước đó.

Hôm trời mưa.

Ta luôn thấy Chu Túc Vân vô thức đưa tay ấn lên cánh tay phải.

Sau khi trở về mới hỏi thăm.

Mới biết nơi đó từng bị thương nặng.

Vết thương sâu đến tận xương.

Lại vì năm ấy chữa trị không kịp thời.

Nên mỗi khi trời đổ mưa.

Nó lại âm ỉ đau nhức.

An Hà che miệng cười:

“Ngày mai đã là ngày đại hỉ rồi.”

“Tiểu thư không thể đợi đến ngày mai, tự tay đưa cho Vương gia hay sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Bốn bức tường sân viện này.

Là nơi ta đã sống suốt 17 năm.

Ngày mai...

Ta sẽ phải rời đi rồi.

Sau khi gương mặt bị hủy.

Ta thường ngồi trong sân này đếm kiến.

Đếm xem chữ “sau này” trong lời Chu Hoài Cảnh rốt cuộc là bao xa.

Sau này nhất định sẽ cưới ta.

Vậy “sau này” là bao nhiêu con kiến đây?

Ta từng hỏi chàng câu ấy.

Chu Hoài Cảnh khi đó vẫn lạnh nhạt như thường.

Nhìn chằm chằm vết sẹo trên mặt ta đến xuất thần.

Nghe vậy liền tùy tiện nói ra một con số:

“Chắc khoảng một vạn con kiến.”

Số kiến trong sân không đủ.

Ta còn nài nỉ Nhị ca ra ngoài bắt thêm cho mình.

Nhưng cho dù ta đã đếm đủ một vạn con kiến.

Ta và Chu Hoài Cảnh...

Vẫn chẳng có cái gọi là sau này.

Mọi thứ tựa như một giấc mộng mơ hồ.

Thu lại dòng suy nghĩ.

Ta lại ngồi xổm xuống đất tiếp tục đếm kiến.

Một con.

Hai con...

Trong lòng âm thầm nảy sinh một niềm mong đợi.

Không biết...

Sau này của ta và Chu Túc Vân.

Sẽ có bao nhiêu con kiến đây? 

13

Tiếng kèn nhạc hỉ vừa cất lên, tiếng chiêng trống đã vang động khắp trời.

Kinh thành nghênh đón một ngày đại hỷ hiếm có ngàn năm.

Từ sáng sớm tinh mơ, ta đã bị các bà mối kéo dậy trang điểm, thay hỷ phục, đội đầy đủ mũ phượng trâm vàng.

Miệng các bà mối ngọt như mật.

Ngắm đi ngắm lại, ai nấy đều tiếc nuối không thôi.

“Nếu không có vết sẹo này, cô nương nhất định là mỹ nhân đẹp nhất thiên hạ.”

Các bà còn muốn phủ thêm một lớp phấn thật dày để che đi.

Ta khẽ ngăn lại.

Sau đó tự mình đội khăn hỉ lên đầu, để người dìu ra ngoài.

Đại ca vừa biết tin hôn sự đã lập tức dâng tấu xin hồi kinh.

Ngày đêm rong ruổi không nghỉ.

Cuối cùng cũng kịp trở về phủ Tướng quân trong ngày hôm nay.