Giáp trụ trên người còn chưa kịp cởi.

Cả người mang theo khí thế sát phạt cùng mùi m.á.u tanh của chiến trường.

Mũ phượng quá nặng.

Ta có chút đứng không vững.

Đại ca vô thức đưa tay muốn đỡ.

Nhưng vì nam nữ hữu biệt nên lại lặng lẽ thu tay về.

“Chuyện ta đã nghe cả rồi.”

“Muội muội yên tâm.”

“Bên phía Thái t.ử, đại ca nhất định sẽ đòi lại công bằng cho muội.”

Ta lắc đầu.

Khuyên huynh ấy bình tĩnh.

Lấy thân phận thần t.ử đối đầu với quân vương chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.

Ta không muốn phủ Tướng quân phải gánh thêm phiền phức.

Ta nghiêm chỉnh hành lễ với Đại ca và Nhị ca.

Tiếng pháo vang lên.

Kiệu hoa được nhấc khỏi mặt đất.

Ta vừa bước lên kiệu.

Bên ngoài đã có người cao giọng hô:

“Tĩnh Vương đến…”

Theo lễ chế của triều ta.

Nam nữ thành thân, tân lang phải cưỡi ngựa dẫn đoàn đón dâu đi một vòng quanh kinh thành rồi mới tới đón tân nương.

Thế nhưng Chu Túc Vân lại trực tiếp đến phủ Tướng quân.

Mọi người nghị luận xôn xao.

Nhưng cũng chỉ đành để kiệu hoa đi theo sau lưng tân lang, cùng nhau du hành khắp kinh thành.

Trùng hợp thay.

Đúng lúc gặp đoàn đón dâu của Thái t.ử.

Hai đoàn người lướt qua nhau.

Một cơn gió thổi tới.

Khẽ nâng tấm rèm bên cửa sổ kiệu hoa.

Ta ngẩng đầu.

Ánh mắt vừa lúc chạm phải Chu Hoài Cảnh.

Chàng đang nhìn ta.

Khóe mắt dường như còn ánh lên hơi nước.

14

Theo tiếng hô cuối cùng:

“Phu thê giao bái…”

Ta và Chu Túc Vân chính thức kết thành phu thê.

Trong tiếng chúc tụng của mọi người.

Ta được đưa vào tân phòng.

Vốn tưởng phải đợi rất lâu.

Không ngờ Chu Túc Vân chẳng hề ở lại tiền sảnh kính rượu khách khứa.

Mà trực tiếp bưng một bát canh hạt sen bước vào.

Chàng vén khăn hỉ của ta lên.

Rồi nhét bát canh vào tay ta.

“Đói rồi phải không?”

Ta chớp mắt.

Mãi vẫn chưa kịp phản ứng.

Chẳng phải người ta nói vén khăn hỉ phải cẩn thận từng chút một sao?

Sao Chu Túc Vân làm qua loa như vậy?

Nhưng bụng đói là thật.

Ta liền thuận tay múc một thìa canh hạt sen đưa vào miệng.

Chu Túc Vân ngồi bên cạnh.

Bắt đầu tháo từng món trang sức trên đầu ta.

“Nếu đau thì nói với ta.”

Ta vừa ăn vừa hỏi:

“Những việc này để ma ma làm là được rồi, chàng...”

Người quanh năm chinh chiến ngoài sa trường thường tay chân vụng về.

Ngày bé, Đại ca chỉ tết tóc cho ta thôi cũng mất tới hai canh giờ.

Ta vốn tưởng Chu Túc Vân sẽ làm đau mình.

Nhưng cho đến khi cây trâm vàng cuối cùng rơi xuống.

Ta vẫn không thấy đau chút nào.

Chu Túc Vân vuốt lại mái tóc cho ta.

Nhận lấy chiếc bát đã ăn hết.

Sau đó kéo ta nằm xuống nghỉ ngơi.

“Còn chưa uống rượu hợp cẩn mà.”

Ta nhỏ giọng nhắc nhở.

Chu Túc Vân thoáng sững sờ.

Như vừa tỉnh mộng.

Lập tức đứng dậy lấy hai chén rượu tới.

Ngoài triều đình đều đồn rằng Tĩnh Vương tâm cơ sâu nặng.

Lại là kẻ điên g.i.ế.t người không chớp mắt.

Nhưng ta nhìn trái nhìn phải.

Thế nào cũng chẳng thấy giống.

Chỉ cảm thấy bàn tay cầm chén rượu của chàng có chút run.

Lúc nghiêng người uống rượu hợp cẩn.

Tai chàng dường như cũng hơi đỏ.

Sau khi hoàn thành lễ nghi.

Ánh nến đỏ trong phòng lay động.

Ta vẫn mặc nguyên hỷ phục nằm xuống.

Lặng lẽ quan sát sắc mặt Chu Túc Vân.

Đêm động phòng hoa chúc.

Tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Ai cũng hiểu rõ.

Chu Túc Vân nhẹ nhàng vỗ lên chăn.

“Ngủ đi. Ta sẽ không làm gì cả.”

“Vì sao?”

Lời vừa thốt ra.

Ta mới chợt thấy hai má nóng lên:

“Ý ta không phải đang giục chàng đâu.”

Chu Túc Vân bỗng nhắc đến lời đồn khắc thê kia:

“Ta là sát tinh mang điềm dữ.”

“Việc nàng gả cho ta vốn chẳng phải cam tâm tình nguyện.”

“Ta cũng không thể ép nàng.”

“Lỡ như sau này...”

Ta lập tức đưa tay bịt miệng chàng lại.

Mùi d.ư.ợ.c thảo nhàn nhạt trên người chàng quanh quẩn bên ch.óp mũi.

Không hiểu sao trong lòng bỗng dâng lên một cỗ dũng khí.

Ta xoay người ngồi dậy.

Nhìn thẳng vào đôi mắt đầy kinh ngạc của Chu Túc Vân.

Rồi cúi xuống, hôn nhẹ lên môi chàng:

“Đã thành thân rồi, chính là người một nhà.”

“Đừng nói những lời không may mắn ấy nữa.”

“Lúc trước không cam tâm.”

“Nhưng sao chàng biết...Bây giờ ta vẫn không cam tâm?”

“Chu Túc Vân. Chàng hiện giờ còn nhát gan hơn cả lúc nhỏ nữa.”

Ngoài cửa sổ.

Nến đỏ cháy dần đến tận cuối đêm.

Còn trong lòng ta.

Dường như cũng có thứ gì đó đang lặng lẽ nảy mầm.

15

Ta cùng Chu Túc Vân quấn quýt trong phủ Tĩnh Vương mấy ngày.

Cho đến hôm lại mặt, ta mới nghe được tin tức về Chu Hoài Cảnh.

Nghe nói ngày đại hôn, chàng uống đến say mèm.

Không hề ngủ lại cùng Thẩm Thục Hoa.

Mà đi thẳng tới thư phòng.

Hành vi ấy chẳng khác nào coi thường thánh ý.

Bệ hạ nổi trận lôi đình, tước bỏ quyền thay mặt xử lý quốc sự của chàng.

Đồng thời phạt cấm túc một tháng để răn đe.

Ta nghe những lời bàn tán ấy.

Trong lòng không gợn lấy một tia sóng.

Chỉ là...

Khi đối diện ánh mắt của Đại ca và Nhị ca, như thể muốn nuốt sống Chu Túc Vân ngay tại chỗ.

Ta thật sự đau đầu không thôi.

Đành rót cho mỗi người một chén rượu.

“Muội sống rất tốt. Hai huynh đừng làm khó chàng nữa.”

Nhị ca uống cạn chén rượu.

“Nếu chịu uất ức thì về nhà. Phủ Tướng quân vẫn nuôi nổi muội.”

Ta gật đầu.

Lén chọc vào eo Chu Túc Vân một cái.

Chàng lập tức hiểu ý.

Nhanh nhẹn rót đầy lại chén rượu của Nhị ca.

Đại ca thấy vậy.

Ánh mắt dừng trên vết sẹo của ta.

Khẽ thở dài bất lực:

“Phụ mẫu từ nhỏ dạy chúng ta tận trung báo quốc.”

“Kết quả lại bị muội nghe lọt tai.”

“Đến cả dung mạo mà nữ t.ử coi trọng nhất cũng chẳng cần nữa.”

“Cuối cùng... lại cứu phải một con sói mắt trắng.”