Trước mặt họ hàng, bà là người mẹ chồng rộng lượng nhưng bị lạnh nhạt.

Còn tôi là đứa con dâu không hiểu chuyện, ôm mãi chuyện cũ không chịu buông.

Tôi không quan tâm.

Thứ gọi là danh tiếng, từ ngày mười lăm năm trước tôi đã không còn để ý.

Tôi chỉ quan tâm hai chuyện: con gái lớn lên khỏe mạnh và sự bình yên của tôi không bị phá vỡ.

Trong mười lăm năm này, tôi biết trong lòng Trần Khải vẫn luôn có khúc mắc.

Anh hiếu thảo, chỉ hận không thể đón mẹ đến bên cạnh để ngày ngày chăm sóc.

Nhưng mỗi lần anh dè dặt nhắc chuyện “để mẹ đến ở vài ngày”, tôi đều dùng sự im lặng để từ chối.

Anh thử mấy lần, sau đó không nhắc nữa.

Anh tưởng tôi vẫn đang giận.

Anh không hiểu, đó là giới hạn để tôi có thể sống tiếp.

Năm Trần Niệm Niệm sáu tuổi, có lần từ nhà bà nội về, con bé lén hỏi tôi: “Mẹ, bà nội nói mẹ không thích bà nên không đến thăm. Có phải bà đã làm gì sai không?”

Tôi ngồi xổm xuống nhìn vào mắt con, suy nghĩ một chút rồi nói: “Niệm Niệm, bà nội là mẹ của bố. Giữa mẹ và bà nội có một số chuyện xảy ra từ rất nhiều năm trước, rất khó nói rõ. Mẹ không đi thăm bà không có nghĩa là lỗi của con, cũng không có nghĩa bà nội làm sai thì nhất định phải bị trừng phạt. Chỉ là có những người giữ khoảng cách với nhau thì tốt cho tất cả.”

Con bé hiểu hiểu không không gật đầu, sau đó ôm tôi một cái.

“Mẹ, con thấy mẹ đúng.”

Chỉ một câu như vậy đã khiến nước mắt tôi suýt trào ra.

Vết sẹo tưởng đã lành, chạm vào vẫn đau dữ dội.

Tối hôm ấy, tôi thu dọn đồ trong phòng ngủ, Trần Khải đi theo vào.

Anh không đóng cửa.

Cửa khép hờ, bên ngoài phòng khách truyền đến tiếng mẹ chồng sột soạt lục hành lý.

Tôi mở tủ quần áo, nhét mấy bộ đồ đang mặc mùa này vào vali.

Động tác không nhanh không chậm, giống như đang thu dọn hành lý cho một chuyến công tác.

Trần Khải đứng sau lưng, im lặng nhìn tôi một lúc rồi mở miệng: “Em nhất định phải làm chuyện thành thế này sao?”

Tôi không dừng tay, cũng không ngẩng đầu: “Người khiến chuyện thành thế này không phải em.”

Anh thở dài, bước lên hai bước, giọng dịu hơn: “Vãn Vãn, anh biết năm đó em và mẹ có mâu thuẫn. Nhưng đó đều là chuyện mười lăm năm trước rồi. Mẹ cũng hơn sáu mươi tuổi rồi, em không thể…”

“Không thể.”

Tôi ngắt lời, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh: “Trần Khải, mười lăm năm trước em đã nói với anh, giữa em và mẹ anh không phải mâu thuẫn, mà là tổn thương. Lúc đó anh đã nói gì, anh còn nhớ không?”

Môi anh động đậy, không nói.

“Anh từng hứa với em.”

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Nghĩa vụ kinh tế em gánh, không ép em tiếp xúc, không ép em sống chung. Mười lăm năm em đã làm được phần của mình. Bây giờ là anh nuốt lời.”

Anh cuống lên: “Đó là mẹ ruột anh! Bây giờ mẹ chỉ còn một mình, anh không đón mẹ về thì ai lo cho mẹ?”

“Em đâu có nói không lo cho bà.”

Tôi khóa vali, đứng thẳng lên: “Em đã nói với anh từ lâu, có thể thuê người giúp việc, có thể ở viện dưỡng lão, cũng có thể để bà sống ở nhà cũ rồi chúng ta bỏ tiền. Cách nào em cũng chấp nhận, ngoại trừ sống chung.”

Trần Khải nhìn tôi, trong mắt có khó hiểu, có ấm ức, còn có chút tức giận lờ mờ.

“Em không thể nhịn một chút sao? Mẹ cũng chẳng làm gì em. Cứ coi như trong nhà có thêm một người, em làm gì thì làm, ảnh hưởng gì đến em?”

“Ảnh hưởng gì đến em?”

Tôi lặp lại lời anh, đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười: “Bà ấy ngồi trong phòng khách của em, dùng ánh mắt giống hệt mười lăm năm trước nhìn em, anh cảm thấy chuyện đó không ảnh hưởng đến em?”

Anh ngậm miệng.

Ngoài cửa sổ, bóng đêm đặc như mực.

Tiếng động trong phòng khách cũng dần nhỏ lại.

Tôi nghe giọng mẹ chồng từ khe cửa vọng vào, không lớn không nhỏ, vừa đủ để tôi nghe thấy.

“Khải à, đừng tranh với nó nữa. Nửa đêm rồi, mai còn đi làm. Nó thích ở đâu thì ở.”

Giọng điệu giống hệt mười lăm năm trước.

Trần Khải như được câu đó nhắc nhở, hít một hơi, đổi sang giọng mệt mỏi nói với tôi: “Vãn Vãn, bao nhiêu năm trôi qua rồi, em không thể rộng lượng một chút sao? Người một nhà làm gì có ai ghi thù mười lăm năm? Mẹ lớn tuổi rồi, em coi như thương anh, chịu thiệt lần này thôi được không?”

Tôi nhìn anh.

Đây là người đàn ông tôi đã lấy mười bảy năm.

Lúc này anh đứng trước mặt tôi, nói “rộng lượng”, nói “chịu thiệt lần này”, nhưng không hề nhắc tới năm đó mẹ anh đã làm gì với tôi, không hề nhắc đến những ấm ức tôi từng chịu.

Tôi đột nhiên nhận ra, từ trước đến nay chưa từng có ai thật sự cho rằng tôi cũng xứng đáng được thương.

“Trần Khải, anh nghe cho rõ.”

Tôi bước tới trước mặt anh, nói từng chữ: “Tiền phụng dưỡng mẹ anh, em không thiếu một đồng. Lễ nghĩa ngày lễ ngày Tết, em vẫn gánh như cũ. Nhưng sống chung một mái nhà với bà ấy, một ngày cũng không thể.”

Anh vừa định mở miệng, tôi giơ tay.

“Anh không cần nói những đạo lý đó. Em biết anh muốn nói em bất hiếu, em ghi thù, em không hiểu chuyện. Anh muốn nói sao cũng được. Em không bỏ nhà đi, cũng không uy h.i.ế.p anh. Em chỉ là… không làm được.”

Đến cuối, giọng tôi nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Trần Khải không nói nữa.

Câu nói làm người ta tổn thương nhất chính là khuyên người từng bị tổn thương phải rộng lượng.

Ngày hôm sau là thứ Bảy.

Tối qua tôi chưa đi.

Không phải Trần Khải ngăn tôi, mà là Niệm Niệm.

Con bé đứng trước cửa phòng ngủ, mắt đỏ hoe, kéo vạt áo tôi, nhỏ giọng nói: “Mẹ đi đâu, con cũng đi.”

Tôi không muốn trước mặt con mà làm ầm với Trần Khải quá khó coi, cũng không muốn nửa đêm đưa con chạy đi chạy lại.

Cuối cùng tôi không đi, nhưng tôi khóa cửa phòng dành cho khách.

Đêm đó tôi ngủ rất chập chờn, bốn giờ sáng đã tỉnh, sau đó không ngủ lại được.

Chương 7 - Mẹ Chồng Muốn Tới Nhà Làm Chủ, Tôi Không Nhịn Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia