Tôi nhìn bố, người đàn ông trong gia đình luôn có cảm giác gần như không tồn tại và lúc nào cũng đứng ra dàn hòa.

“Bố, là con muốn gây chuyện sao?” tôi khẽ hỏi.

“Là mẹ giữ tiền của con, là bà nói không có đứa con gái như con.”

“Con chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về mình.”

“Nhưng dù sao đó cũng là mẹ con…”

“Người một nhà, tính toán rõ đến thế làm gì…”

“Bố,” tôi ngắt lời ông, “nếu hôm nay 54.000 tệ của chị bị mẹ giữ lại, chị đến đòi, bố có khuyên chị rằng ‘người một nhà tính toán rõ thế làm gì’ không?”

Bố sững người, há miệng nhưng không nói nên lời.

Đáp án cả hai chúng tôi đều biết.

Không.

Bởi chị là cô con gái “lấy chồng tốt”, “có bản lĩnh”, là niềm tự hào và chỗ dựa của gia đình.

Còn tôi là đứa con gái thứ có thể tùy ý hy sinh, tùy ý chịu thiệt.

“Bố, con đi đây.”

Tôi quay người rời đi, không nhìn lại.

Tôi biết từ hôm nay, chút hơi ấm cuối cùng giữa tôi và gia đình này cũng đã đứt.

Quá trình tố tụng kéo dài hơn tôi tưởng.

Trong thời gian đó, phía mẹ tôi dùng đủ mọi thủ đoạn.

Đầu tiên là để đủ loại họ hàng thay nhau gọi điện, nhắn tin “dội b.o.m” tôi, từ chỉ trích, c.h.ử.i mắng đến van xin, dùng đủ mọi cách để ép tôi rút đơn kiện.

Tôi chặn toàn bộ số điện thoại lạ, chỉ giữ lại những phương thức liên lạc cần thiết cho công việc.

Sau đó không biết mẹ nghe từ đâu rằng kiện tụng có thể ảnh hưởng đến lịch sử tín dụng cá nhân của tôi, dù thực tế hoàn toàn không phải vậy, nên lại nhờ người truyền lời dọa tôi.

Tôi hỏi luật sư Trần, xác nhận chuyện ấy hoàn toàn bịa đặt nên mặc kệ.

Cuối cùng bà thậm chí chạy tới dưới công ty chặn tôi, khóc lóc làm ầm trước mặt đồng nghiệp, nói tôi “bất hiếu”, “kiện mẹ”, khiến rất nhiều người vây xem.

May mà Tiểu Du cùng vài đồng nghiệp giúp tôi giải vây, bảo vệ cũng kịp thời can thiệp.

Sau màn náo loạn đó, lãnh đạo công ty đều biết chuyện, ánh mắt nhìn tôi có phần phức tạp, nhưng may mắn không ảnh hưởng đến công việc.

Chỉ là cảm giác khó xử và áp lực khi chuyện riêng bị phơi bày trần trụi dưới ánh mắt soi xét của mọi người gần như khiến tôi sụp đổ.

Khoảng thời gian đó, Lục Sâm cho tôi rất nhiều sự hỗ trợ, không chỉ về lời khuyên pháp lý.

Thỉnh thoảng anh còn nhắn hỏi tình hình gần đây của tôi hoặc chia sẻ vài bài viết, bản nhạc giúp thư giãn tâm trạng.

Sự tồn tại của anh giống như một cọng rơm bình tĩnh và đáng tin cậy, để khi tôi sắp c.h.ế.t đuối vẫn còn thứ cho mình nắm lấy chút sức lực.

Tiểu Du càng là hậu phương vững chắc của tôi, cùng tôi ăn cơm, nghe tôi tâm sự, giúp tôi ngăn bớt một số lời đồn đại.

“Vãn Vãn, cố lên!”

“Cậu không sai!”

“Người sai là họ!”

Cô ấy luôn cổ vũ tôi như vậy.

Ngày mở phiên tòa cuối cùng cũng đến.

Tôi mặc một bộ âu phục tối màu chỉnh tề, trang điểm nhẹ, cố gắng khiến bản thân trông bình tĩnh và chuyên nghiệp.

Luật sư Trần cùng tôi ra tòa.

Trên hàng ghế dự thính, bố mẹ, chị và anh rể đều tới, ngoài ra còn có một số họ hàng.

Ánh mắt mẹ nhìn tôi giống như được tẩm độc.

Phòng xử án trang nghiêm và tĩnh lặng.

Thẩm phán xác minh danh tính hai bên, tuyên bố kỷ luật phiên tòa rồi bước vào phần xét hỏi.

Luật sư Trần lập luận rõ ràng, chứng cứ đầy đủ.

Sao kê ngân hàng, những đoạn trò chuyện ít ỏi nhưng có hàm ý “giữ hộ”, email kia và quan trọng nhất là bản ghi âm tại đám cưới.

Khi bản ghi âm được phát tại tòa, câu nói của mẹ “Đúng! Không trả! Một xu cũng không trả! Cút! Cút ra ngoài!” cùng lời tuyên bố cắt đứt quan hệ phía sau đều nghe rõ mồn một.

Hàng ghế dự thính lập tức xôn xao.

Sắc mặt bố mẹ tôi trắng bệch.

Chị tôi cũng siết c.h.ặ.t nắm tay.

Luật sư đại diện của mẹ, cuối cùng bà vẫn thuê luật sư, cố tranh luận rằng đoạn ghi âm được thực hiện lén lút, phương thức lấy chứng cứ không hợp pháp nên không thể dùng làm chứng cứ.

Nhưng luật sư Trần đã chuẩn bị từ trước, viện dẫn các giải thích tư pháp liên quan, giải thích rằng khi đối phương có lỗi rõ ràng và việc ghi âm nhằm bảo vệ quyền lợi hợp pháp của bản thân, trong những điều kiện nhất định, ghi âm riêng vẫn có thể được sử dụng làm chứng cứ.

Thẩm phán ngay tại tòa công nhận tính hợp pháp của bản ghi âm.

Luật sư bên kia lại cố nhấn mạnh đây là “tặng cho trong gia đình” và “tiền phụng dưỡng”, nhưng mẹ tôi không thể cung cấp bất kỳ chứng cứ nào chứng minh số tiền này đã được dùng cho khoản chi cụ thể của tôi hoặc thuộc phạm vi hợp lý của tiền phụng dưỡng.

Trong khi đó, chuỗi chứng cứ bên tôi tương đối hoàn chỉnh, chứng minh được tính chất “giữ hộ” của khoản tiền và sự thật rằng mẹ “từ chối hoàn trả”.

Đến phần tranh luận, luật sư của mẹ dần cạn lời, chỉ có thể liên tục nhấn mạnh “tình thân”, “đạo hiếu” và “công ơn nuôi dưỡng của người mẹ”.

Luật sư Trần bình tĩnh chỉ ra: “Pháp luật bảo vệ quyền sở hữu tài sản hợp pháp.”

“Tình thân không thể trở thành lý do chiếm giữ tài sản hợp pháp của con cái.”

“Nguyên đơn sau khi đi làm liên tục chuyển tiền cho mẹ là hành vi nhờ giữ hộ dựa trên sự tin tưởng.”

“Hiện tại nguyên đơn cần tiền để quy hoạch cuộc sống cá nhân, bị đơn có nghĩa vụ hoàn trả.”

“Bị đơn lấy việc cắt đứt quan hệ ra uy h.i.ế.p và từ chối hoàn trả, không chỉ trái với nguyên tắc thành tín mà còn gây tổn hại tình cảm mẹ con.”

“Pháp luật cần bảo vệ quyền lợi hợp pháp của nguyên đơn và duy trì sự công bằng, chính nghĩa cơ bản.”

Thẩm phán kiên nhẫn nghe ý kiến hai bên.

Đến phần trình bày cuối cùng, tôi đứng dậy.

Phòng xử án vô cùng yên tĩnh, tất cả ánh mắt đều tập trung lên tôi.

Tôi hít sâu một hơi, nhìn về phía thẩm phán, rồi nhìn người phụ nữ ngồi ở ghế bị đơn, người đã sinh tôi nuôi tôi nhưng giờ lại xa lạ như người dưng.

“Thưa chủ tọa, khởi kiện mẹ mình là quyết định đau đớn và khó khăn nhất mà tôi từng đưa ra trong đời.”

9 - Mẹ Gọi Tôi Về Họp Mặt, Cả Nhà Ăn Hết Rồi Bắt Tôi Thanh Toán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia