“Cậu út ơi, cậu út ơi."

Đứa trẻ phấn khích khua tay múa chân với Chu Vệ Quân.

Lúc này Chu Vệ Quân và Vương Mạn Vân cũng đã phân thắng bại xong, nghe thấy tiếng của Chu Anh Thịnh, cả hai đồng thời nhìn sang, sau đó liền thấy Chu Anh Thịnh như một viên đạn pháo nhỏ xông tới.

Mà phía sau Chu Anh Thịnh là một thiếu niên nhỏ tuổi hai tay đút túi quần.

Thiếu niên nhỏ tuổi thần thái lạnh lùng kiêu ngạo, sống lưng thẳng tắp, rạng ngời như một cây trúc xanh vậy.

Trong mắt Chu Vệ Quân lúc này ngoài cháu ngoại nhà mình ra thì không còn ai lọt vào mắt anh ta nữa, anh ta xông tới bế thốc Chu Anh Thịnh lên, sau đó bế người quay mạnh vài vòng.

Tiếng cười vui vẻ của Chu Anh Thịnh vang vọng khắp vùng đất này như tiếng chuông bạc vậy.

Thu hút không ít ánh nhìn tò mò và ngưỡng mộ.

Ánh mắt Chu Anh Hoa cũng dừng lại trên người Chu Vệ Quân và Chu Anh Thịnh vài giây, sau đó mới dời sang mặt Vương Mạn Vân, “Mẹ."

Từ lần đầu tiên mở miệng gọi mẹ đầy ngượng ngùng, sau này không còn cảm thấy gượng ép và bối rối nữa.

“Đói chưa?"

Vương Mạn Vân rút khăn tay ra lau mồ hôi trên trán cho thiếu niên nhỏ tuổi.

Thời tiết càng lúc càng nóng, cho dù không chạy nhảy thì tùy tiện đi lại một chút cũng có thể vã mồ hôi ra.

“Cũng tạm ạ."

Thiếu niên nhỏ tuổi tận hưởng sự chăm sóc của Vương Mạn Vân dành cho mình, trong đôi mắt lạnh lùng dần dần trở nên ấm áp hẳn lên, lần trước khi Vương Mạn Vân lau mồ hôi trên trán cho Chu Anh Thịnh, cậu đã ngưỡng mộ vô cùng.

Vương Mạn Vân thấy đứa trẻ gần gũi với mình, tâm trạng rất tốt, nói:

“Cậu út của tiểu Thịnh đến rồi, chúng ta về nhà trước đã, lát nữa ra căng tin ăn cơm."

“Vâng ạ."

Chu Anh Hoa lúc này đã không còn giận em trai tự ý gọi Chu Vệ Quân đến nữa, thần sắc rất ôn hòa.

“Mẹ ơi, đây là cậu út của con, cậu út thương con nhất luôn."

Chu Anh Thịnh lúc này cũng đã hàn huyên xong với Chu Vệ Quân, kéo Chu Vệ Quân đến trước mặt Vương Mạn Vân khoe khoang.

“Cậu của tiểu Thịnh, chúng ta về nhà trước đã, về đến nhà rửa mặt mũi một chút, lát nữa ra căng tin ăn trưa."

Vương Mạn Vân lật mặt khăn tay lau mồ hôi trên trán cho Chu Anh Thịnh đang ngẩng đầu lên, lau xong mới nói với Chu Vệ Quân chuyện ăn trưa.

“Nghe theo sự sắp xếp của chị."

Chu Vệ Quân khách sáo chấp nhận.

Nhưng sâu trong lòng lại sớm đã kinh ngạc vô cùng, đừng nhìn anh ta vừa rồi thân mật với cháu ngoại, thực chất bất kể là cuộc đối thoại giữa Chu Anh Hoa và Vương Mạn Vân, hay là cách gọi của cháu ngoại dành cho Vương Mạn Vân vừa rồi, lại hay là hành động ngẩng đầu rất tự nhiên để Vương Mạn Vân lau mồ hôi của cháu ngoại, đều khiến anh ta chấn động sâu sắc.

Anh ta có chút mơ hồ, cũng rất ngỡ ngàng.

Chu Vệ Quân khó mà tin được mẹ con ba người họ mới chung sống với nhau khoảng nửa tháng mà đã có thể thân mật như vậy, điều khiến anh ta bất ngờ hơn nữa là Chu Anh Thịnh và Chu Anh Hoa đều đã gọi Vương Mạn Vân là mẹ.

Đây là khái niệm gì chứ!

Phản ứng đầu tiên của Chu Vệ Quân là không tin, và rất nhanh sau đó đã tìm được lý do.

Chắc chắn là anh rể bảo hai đứa trẻ gọi Vương Mạn Vân như vậy rồi, chỉ có sự yêu cầu và gây áp lực của anh rể thì hai đứa trẻ mới có thể đổi miệng gọi mẹ nhanh như vậy được.

“Bà nội nuôi/

Dì Vân nhỏ."

Triệu Quân và Thái Văn Bân lúc này cũng đi đến gần chào hỏi Vương Mạn Vân.

Từ khi hai anh em nhà họ Chu chuyển trường đến đây, bốn đứa trẻ đi học và tan học đều luôn đi cùng nhau, lúc này tan học rồi đương nhiên cũng là cùng nhau về nhà.

“Văn Bân, Tiểu Quân, đi thôi, về nhà thôi."

Vương Mạn Vân chào hai đứa trẻ.

Trên đường về nhà, Chu Vệ Quân vừa xách bọc hành lý, vừa vác Chu Anh Thịnh trên vai, chẳng tốn chút sức lực nào cả, anh ta thậm chí còn rảnh rỗi để đoán già đoán non về đủ thứ tình hình trong nhà họ Chu.

Chu Anh Thịnh vẫn hoạt bát như trước, dọc đường chỉ thấy mình cậu luyên thuyên, nói chuyện rất náo nhiệt.

Mấy đứa trẻ khác thỉnh thoảng chêm vào một câu, vô cùng hài hòa.

Chu Anh Hoa đi bên cạnh Vương Mạn Vân, tay của thiếu niên nhỏ tuổi cứ cử động, muốn nắm lấy tay Vương Mạn Vân nhưng cứ do dự mãi, mãi mà không thực sự hành động.

Tò mò về cuộc sống của nhà họ Chu khi có nữ chủ nhân, Chu Vệ Quân nghe tiếng cháu ngoại, có thể cảm nhận được đứa trẻ thực sự rất vui vẻ.

Hoàn toàn không có chút dấu vết ngụy tạo nào cả, tâm trạng anh ta cũng bay bổng theo.

Hai nhà họ Thái, nhà họ Triệu đều không cách nhà họ Chu xa lắm, nhưng đi bộ thì phải qua nhà hai nhà họ trước, Thái Văn Bân và Triệu Quân về đến trước cửa nhà, vui vẻ chào tạm biệt nhóm người Vương Mạn Vân.

Đội ngũ bớt đi hai người nhưng sự náo nhiệt lại không hề giảm đi chút nào.

Ở góc cua, Trương Đan Tuyết và Ngô Quân Lan vừa đ.á.n.h nhau được vài phút.

Cả hai đều là nữ giới, trong tình huống sức lực không đủ thì chỉ có thể dựa vào túm, kéo, cào, c.ắ.n để tấn công đối phương.

Ngay lúc sức lực của cả hai sắp cạn kiệt, thì nghe thấy cái giọng đắc ý vênh váo kia của Chu Anh Thịnh.

Cả hai gần như đồng thời buông tay, bò dậy định chạy trốn.

Nhưng cả hai đều quên mất cái cú ngã ngửa ban nãy khi đ.â.m vào nhau, xương cụt của cả hai đều bị thương không nhẹ, lúc này vừa chạy một cái là lập tức động đến chỗ đau.

Đồng thời, Trương Đan Tuyết và Ngô Quân Lan đều kêu đau thành tiếng.

Nhóm người Vương Mạn Vân vốn dĩ đã ở rất gần rồi, nghe thấy tiếng động, theo bản năng bước nhanh hơn vài bước, sau đó liền nhìn thấy hai người phụ nữ đầu tóc như tổ quạ, khắp mặt đều là vết cào xước của móng tay.

“Ha ha ha..."

Chu Vệ Quân và Trương Đan Tuyết đấu với nhau mấy năm nay rồi, chỉ nhìn một cái là nhận ra bộ dạng t.h.ả.m hại và quẫn bách của Trương Đan Tuyết, cơ hội chế nhạo tốt như vậy sao anh ta có thể bỏ qua được, chỉ vào Trương Đan Tuyết liền nói:

“Trương Đan Tuyết, sao cô lại giống như một mụ đàn bà chanh chua đi đ.á.n.h nhau với người ta thế này, đúng là chẳng có chút giáo dưỡng nào cả."

Câu này là anh ta trả lại cho Trương Đan Tuyết đấy.

Cái đồ đáng ghét này có lần nhìn thấy anh ta đ.á.n.h nhau với người khác cũng đã chế nhạo không thương tiếc như vậy.

Ngô Quân Lan sau khi phát hiện người đến là Vương Mạn Vân, căn bản là không hề lộ mặt, không muốn mất mặt cô ta dù có đi khập khiễng cũng phải mau ch.óng rời đi.

Chuyện lỗ mãng ở bệnh viện lần trước đã có người nói với bố cô ta rồi, mấy ngày nay trong nhà đang sắp xếp cho cô ta xem mắt, ước chừng không lâu nữa cô ta sẽ phải đi lấy chồng thôi.

Chỉ cần nghĩ đến kiếp này không thể kết duyên với Chu Chính Nghị là Ngô Quân Lan vừa tức vừa hận, lại càng không muốn mất mặt trước mặt Vương Mạn Vân.