“Cô ta che mặt bỏ chạy.”

Nhưng Vương Mạn Vân thị lực rất tốt, từ sớm đã dựa vào dáng người của Ngô Quân Lan mà nhận ra người rồi, cô không ngờ người đ.á.n.h nhau với Trương Đan Tuyết lại là Ngô Quân Lan, đúng là chuyện lạ.

“Chu Vệ Quân!"

Lúc nhóm người Vương Mạn Vân bên này mỗi người một suy nghĩ, Trương Đan Tuyết nhìn thấy Chu Vệ Quân thì vô cùng kinh ngạc và sửng sốt.

Cô ta không thể tin nổi lại gặp Chu Vệ Quân ở đây.

Có một khoảnh khắc cô ta cứ ngỡ đây là khu nhà ở tập thể của quân khu Tô, nhưng khoảnh khắc ánh mắt dời lên mặt Vương Mạn Vân, sự mơ hồ này liền biến mất hoàn toàn.

“Dì nhỏ, chuyện này là sao ạ?"

Vương Mạn Vân không tiện nói gì Trương Đan Tuyết, nhưng Chu Anh Hoa với tư cách là cháu ruột của đối phương, đương nhiên có quyền được hỏi.

“Chuyện nhỏ thôi, chỉ là hai người vô tình đ.â.m vào nhau thôi."

Trương Đan Tuyết nhìn vào đôi mắt trợn tròn của cháu ngoại, biết không thể bịa ra lý do khác được, đành phải nói thật, cô ta chỉ không ngờ cái người vừa nãy tính tình lại tệ như vậy, không phải chỉ là c.h.ử.i một câu đồ nhà quê thôi sao, việc gì mà phải ra tay đ.á.n.h người chứ.

“Chắc chắn là cô mồm mép điêu ngoa nên mới c.h.ử.i người ta chứ gì."

Chu Vệ Quân lập tức đoán ra căn nguyên, cười đắc ý vô cùng, chỉ cần thấy Trương Đan Tuyết gặp xui xẻo là anh ta sướng rơn cả người.

“Anh mới mồm mép điêu ngoa ấy, cả nhà anh đều..."

Trương Đan Tuyết theo bản năng định c.h.ử.i lại, nhưng khi ánh mắt chạm vào đôi mắt thanh lãnh của cháu ngoại thì bị nghẹn lại.

Tim cũng hơi run rẩy.

Trước đây cô ta luôn giữ hình tượng ôn nhu lương thiện trước mặt cháu ngoại, bao giờ lại lộ ra bộ dạng chanh chua này chứ.

“Chửi đi, Trương Đan Tuyết, có giỏi thì cô c.h.ử.i tiếp đi, để tôi xem cô có mấy cân mấy lượng mà dám c.h.ử.i người nhà tôi, tôi đ.á.n.h rụng răng cô luôn đấy."

Lúc Chu Vệ Quân nói câu này có liếc nhìn Chu Anh Hoa một cái.

Có thể nói câu này là anh ta nói cho Chu Anh Hoa nghe.

Vương Mạn Vân đứng bên cạnh chỉ muốn đá cho Chu Vệ Quân một cái.

Thằng nhóc này mắng nhiếc Trương Đan Tuyết cô hài lòng, nhưng việc gì phải chọc vào tiểu Hoa, đây là chê nhà cô chưa đủ náo nhiệt sao.

“Được rồi, về hết đi, cũng không chê mất mặt à."

Vương Mạn Vân không đợi Chu Anh Hoa lên tiếng, trực tiếp bỏ lại một câu này rồi đi về phía nhà.

Cái góc cua này bình thường ít người qua lại, nhưng đến giờ cơm ở căng tin thì bất cứ lúc nào cũng có người đi ngang qua, nếu bị người ta nhìn thấy chắc chắn sẽ truyền ra những lời đồn đại không hay.

Lúc này cô bảo vệ không phải là thể diện của Trương Đan Tuyết, mà là của Chu Anh Hoa.

Dù sao Trương Đan Tuyết cũng là dì ruột của Chu Anh Hoa.

Đây là lần đầu tiên Vương Mạn Vân thể hiện khí thế trước mặt Chu Vệ Quân, còn về Trương Đan Tuyết, từ sớm đã bị cô dạy dỗ cho vài lần rồi, lúc này cho dù có không hài lòng với việc Vương Mạn Vân đè đầu cưỡi cổ mình đến mấy thì cô ta cũng biết điều, che mặt lại vội vàng chạy về nhà họ Chu.

Vì không muốn mất mặt, cô ta cũng giống như Ngô Quân Lan, chẳng màng đến chuyện xương cụt đang đau nữa.

Nhưng dọc đường vẫn không thể tránh khỏi gặp người khác hoàn toàn.

Có người tinh mắt nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Trương Đan Tuyết, chỉ một lát sau tin tức này đã lan truyền khắp nơi, cùng nổi danh với Trương Đan Tuyết còn có Ngô Quân Lan.

Cho dù Ngô Quân Lan có chạy sớm đi chăng nữa, nhưng khu nhà tập thể đâu đâu cũng có người, làm sao thoát khỏi tai mắt của người khác được.

Đến lúc Vương Mạn Vân ra căng tin lấy cơm, cả khu nhà tập thể quân đội đều đã biết Trương Đan Tuyết mới đến và Ngô Quân Lan nhà tham mưu Ngô đ.á.n.h nhau rồi, đôi bên đều cào rách mặt nhau, cấu xé đến rách cả da đầu.

“Tiểu Ngũ, có thật không vậy?"

Ở căng tin, nhà bà béo hôm nay lại không nấu cơm, lúc lấy cơm gặp Vương Mạn Vân liền lập tức lách qua tò mò hỏi một câu.

Vương Mạn Vân không tiện nói chuyện thị phi, chỉ khẽ gật đầu một cái.

“Đáng đời, thật là đáng đời, tôi đã bảo mà, hạng người lòng lang dạ thú như vậy thì ông trời cũng nhìn không vừa mắt đâu, đây này, chẳng cần cô phải ra tay là đã chịu thiệt rồi."

Bà bác cười đến mức nếp nhăn đầy mặt.

Có thể thấy là thực lòng mừng cho Vương Mạn Vân.

“Chị dâu à, phiền chị nói giúp mọi người một tiếng đừng truyền ra ngoài nữa nhé, chuyện này liên lụy đến hai nhà, người đ.á.n.h nhau thì đáng đời thật nhưng nếu người trong nhà bị lời nói làm liên lụy thì oan uổng lắm."

Vương Mạn Vân hy vọng chuyện này truyền đến đây là kết thúc.

Dù sao những người cần biết đều đã biết rồi, bất kể là Trương Đan Tuyết hay Ngô Quân Lan đều đã không còn danh tiếng tốt nữa, thế là đủ trừng phạt rồi, nhưng nếu cứ truyền mãi thì Chu Anh Hoa nhà cô và nhà Ngô Quân Lan cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Bà bác rất thông minh, Vương Mạn Vân vừa nói vậy là hiểu ra nguyên nhân ngay, lập tức hào sảng đồng ý giúp đỡ.

Vương Mạn Vân cảm ơn đối phương rồi vội vàng lấy cơm canh.

Mặt Trương Đan Tuyết bị thương thành ra như vậy thì làm gì còn mặt mũi nào mà ra căng tin ăn cơm nữa, cô chỉ có thể mang cơm trưa về nhà, may mà Chu Vệ Quân cũng không chấp nhặt, có Chu Anh Thịnh ở bên cạnh bầu bạn anh ta ăn gì cũng được.

Nhà họ Chu, lúc này Chu Vệ Quân đang lôi đồ đạc trong bọc hành lý ra ngoài.

Không ít quà là do người nhà chuẩn bị cho Chu Chính Nghị, lát nữa phải đưa cho Vương Mạn Vân, số còn lại toàn bộ là anh ta mang cho cháu ngoại.

Con quay, s-úng cao su, s-úng gỗ điêu khắc...

Chu Vệ Quân lôi ra một đống đồ chơi, lại lấy thêm đồ ăn, đủ loại bánh ngọt nhỏ, kẹo hồ lô, những món ăn vặt này đều là anh ta mua cho cháu ngoại, còn vịt quay muối là nhà chuẩn bị cho tiểu Thịnh.

“Oa, cậu út ơi, nhiều đồ quá."

Trong lòng Chu Anh Thịnh ôm đầy ắp đồ, thấy Chu Vệ Quân vẫn còn đang nhét thêm vào, khóe miệng cười không khép lại được.

“Những thứ cháu thích cậu đều mang đến cho cháu hết rồi đấy."

Chu Vệ Quân nhìn cái bọc hành lý sắp trống trơn, cảm giác thành tựu tràn trề.

“Cảm ơn cậu út ạ."

Chu Anh Thịnh lễ phép cảm ơn, cảm ơn xong liền quay đầu nói với Chu Anh Hoa đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh:

“Anh ơi, những thứ này chúng ta cùng ăn, cùng chơi nhé?"

Từ khi đến Thượng Hải quan hệ với Chu Anh Hoa thay đổi, hai anh em bình thường cùng ăn cơm, cùng tập luyện, cùng làm bài tập, lời nói vừa rồi là nói ra một cách rất tự nhiên.

Chu Anh Hoa còn chưa kịp đồng ý thì Trương Đan Tuyết ngồi bên cạnh vốn dĩ vẫn luôn dùng ánh mắt khắt khe soi mói nhìn hai cậu cháu Chu Vệ Quân liền nổi đóa lên.

“Ai thèm mấy cái đồ rách nát này của các người chứ, đều là những thứ chẳng đáng tiền, tiểu Hoa nhà chúng tôi cái gì hay mà chưa được dùng qua, cái gì ngon mà chưa được ăn qua chứ, các người giả nhân giả nghĩa là có ý gì đây, là cố ý mỉa mai tôi không mang quà cho tiểu Hoa chứ gì, tôi không giống các người, tôi không mang quà nhưng tôi mang tiền theo đây, tiểu Hoa nhà tôi muốn cái gì tôi đều mua cho nó hết, cho nó..."