“Trương Đan Tuyết mở mồm ra là chẳng nể nang ai cả.”

Lúc này nếu là Chu Anh Hoa trước đây chắc chắn sẽ thuận theo dòng suy nghĩ của Trương Đan Tuyết mà cho rằng hai cậu cháu Chu Vệ Quân đang cố ý khoe khoang trước mặt mình, chọc tức mình.

Nhưng rời khỏi Ninh Thành nửa tháng, đã từng trải qua sinh t.ử, lại được Vương Mạn Vân dùng tình yêu để chữa lành, tư duy của thiếu niên không còn lệch lạc nữa.

“Được, cùng ăn, cùng chơi."

Chu Anh Hoa cầm lấy cái s-úng cao su từ trong lòng Chu Anh Thịnh.

Cậu lớn ngần này rồi mà vẫn chưa từng sở hữu một cái s-úng cao su của riêng mình, cậu rất muốn có một cái s-úng cao su của riêng mình.

Tiếng lải nhải của Trương Đan Tuyết im bặt ngay lập tức.

Trên mặt đỏ bừng lại vô cùng ngượng ngùng.

Chu Anh Thịnh vốn dĩ đã bị những lời nói như s-úng liên thanh của Trương Đan Tuyết làm cho mặt đen thui lại, nhưng khi tiếng của Chu Anh Hoa vừa vang lên, trong mắt cậu liền chỉ còn lại anh trai thôi.

Chu Vệ Quân mang những thứ này đến cho cháu ngoại ngoài tâm tư yêu thương cháu ngoại ra thì cũng có một tầng ý tứ khác là cố ý chọc tức hai dì cháu Trương Đan Tuyết, tóm lại chỉ cần chọc tức được hai người đó là anh ta vui rồi.

Chu Vệ Quân còn nhớ ngày hôm qua nhận được điện thoại của cháu ngoại, nghe tiếng khóc trong ống nghe của cháu ngoại là anh ta đã rất tức giận rồi.

Anh ta thực sự tưởng hai dì cháu Chu Anh Hoa lại bắt nạt cháu ngoại nhà mình.

Nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến cháu ngoại và Chu Anh Hoa chung sống với nhau, anh ta liền biết chuyện không đơn giản như vậy, có lẽ người đáng ghét từ trước đến nay chỉ có mình Trương Đan Tuyết mà thôi.

“Tiểu Hoa, mau đến giúp một tay nào."

Vương Mạn Vân lúc này bưng một chậu đầy ắp cơm canh bước vào cổng sân.

Trong nhà đông người, cô lại không biết sức ăn của Chu Vệ Quân như thế nào nên trực tiếp mang một cái chậu rửa mặt đi lấy cơm canh luôn.

Mấy món rau, thêm vào mười mấy cái bánh bao lớn, bất kể sức ăn có lớn đến đâu cũng có thể ăn no được.

“Đến đây ạ."

Chu Anh Hoa buông cái s-úng cao su xuống liền chạy ra cửa đón Vương Mạn Vân.

Chu Anh Thịnh lúc này cũng không thấy quà của cậu út mang đến là quý trọng nữa, dồn hết chúng lại một đống trên bàn trà, sau đó chạy theo sau Chu Anh Hoa hướng về phía Vương Mạn Vân.

“Mẹ ơi, con giúp mẹ."

Chu Anh Thịnh tích cực tìm việc cho mình làm.

“Được, bánh bao giao cho con bảo quản đấy."

Vương Mạn Vân đưa cái chậu rửa mặt cho Chu Anh Hoa, sau đó đưa cái l.ồ.ng đựng bánh bao cho Chu Anh Thịnh.

Đừng nhìn hai đứa trẻ còn nhỏ, bưng những thứ này là không vấn đề gì cả.

Được giải phóng đôi tay, Vương Mạn Vân dùng sức vẩy vẩy tay, bế suốt một quãng đường cô đã phải nghìn lần vạn lần cẩn thận, giữa đường còn nghỉ mấy lần mới mang được bữa trưa hôm nay về nhà đấy.

Ngay lúc mẹ con ba người họ vui vẻ đầm ấm thì trong nhà Trương Đan Tuyết chỉ cảm thấy cơ bắp ở giữa lông mày cứ giật giật từng cơn rất khó chịu.

Mỗi lần nhìn thấy Chu Anh Hoa đối xử với Vương Mạn Vân như mẹ ruột là sâu trong lòng cô ta lại thấy không phải là hương vị gì cả, cũng vô cùng ghen tị với Vương Mạn Vân khi chẳng làm gì mà đã nghiễm nhiên nhận được tình cảm của đứa trẻ mà cô ta đã vất vả nuôi dạy.

“Anh nói xem, chị ta có tư cách gì mà làm mẹ của hai đứa trẻ chứ, chị của anh, chị của tôi, hai người họ ở dưới suối vàng nhìn thấy con mình cứ thế trở thành con của người khác thì trong lòng họ có thể thoải mái được sao?"

Tục ngữ có câu không có kẻ thù vĩnh viễn.

Khoảnh khắc này Trương Đan Tuyết cảm thấy Chu Vệ Quân và mình hẳn là cùng chung cảnh ngộ, bởi vì cô ta có thể nhìn ra Chu Vệ Quân là thực lòng yêu thương Chu Anh Thịnh, nếu không phải vì Chu Anh Thịnh họ Chu, nếu không phải vì anh rể vẫn còn đó thì cô ta thậm chí còn nghi ngờ Chu Vệ Quân muốn bắt trộm Chu Anh Thịnh đi nữa.

Tầm mắt Chu Vệ Quân dời từ ngoài cửa sổ lên mặt Trương Đan Tuyết.

Anh ta không nói gì, cứ nhìn như vậy, bởi vì Vương Mạn Vân đã dẫn hai đứa trẻ vào cửa, lúc này bất kể nói cái gì cũng đều không tiện.

Một bữa trưa hơi muộn một chút cuối cùng cũng bắt đầu sau đó vài phút.

Trên bàn ăn, thần sắc của mọi người đều rất bình thản, hiếm khi có một bữa ăn không có sự đấu đá gay gắt nào.

Ăn xong, Chu Anh Hoa và em trai chủ động đi vào bếp rửa bát.

Chu Vệ Quân lẳng lặng đi theo vào.

Anh ta biết anh rể từ trước đến nay đều đích thân dẫn hai đứa trẻ đi rửa bát sau bữa ăn, không ngờ trong nhà có nữ chủ nhân rồi mà cái “truyền thống" này của nhà họ Chu vẫn chưa bị bãi bỏ.

Trương Đan Tuyết rất không hài lòng lườm Vương Mạn Vân.

Người này sao lại dám cứ ngồi nhìn hai đứa trẻ nhỏ tuổi lao động như vậy chứ, đúng là quá đáng quá rồi, cô ta nhất định phải mách tội với anh rể!

Vương Mạn Vân chẳng cần nhìn Trương Đan Tuyết cũng biết trong bụng người này chẳng có lời nào tốt đẹp dành cho mình cả, vừa lau bàn vừa không nhịn được đ.â.m chọc một câu, “Nếu cô không có việc gì làm thì mau đi thu xếp lại cái đầu tổ quạ kia của cô đi, thật sự là khó coi ch-ết đi được."

Nói xong cũng chẳng thèm quan tâm Trương Đan Tuyết có biểu cảm gì mà đi thẳng ra ngoài sân.

Người của ban hậu cần đến rồi, hôm nay nhà cô xin xây thêm phòng vệ sinh ở sân sau, vì mối quan hệ bạn chiến đấu giữa Trần Hướng Đông và Chu Chính Nghị mà ban hậu cần đã dùng tốc độ nhanh nhất để phê duyệt, sau khi đạt yêu cầu là lập tức cử người đến ngay.

Nhân công và vật liệu vừa mới đến nhà họ Chu xong.

Sân sau bắt đầu bận rộn rồi.

Vương Mạn Vân đi bàn giao với người của ban hậu cần, Trương Đan Tuyết lại vì lời nói của Vương Mạn Vân mà đứng ngây người tại chỗ mất một lúc lâu, sau đó hét lên một tiếng rồi vội vàng chạy lên lầu.

Mất mặt quá đi mất!

Vừa nãy cô ta vậy mà lại quên mất việc chỉnh đòn lại tóc tai.

Trương Đan Tuyết sốt ruột như lửa đốt đẩy cửa ra, đi vào phòng, “rầm" một tiếng cửa phòng ngủ lại bị đóng sầm lại.

Nghe tiếng đóng cửa mạnh bạo quen thuộc này, bất kể là Vương Mạn Vân hay là hai đứa trẻ đều không nhịn được mà nhíu mày.

Cái thói quen đóng cửa mạnh bạo này đúng là làm người ta chán ghét.

Chu Vệ Quân đã giúp hai đứa trẻ dọn dẹp xong bát đũa, nghe tiếng đóng cửa trên lầu, sự kinh ngạc trong mắt anh ta suýt chút nữa là không kìm chế được, trong ký ức của anh ta thì Trương Đan Tuyết vẫn khá là biết giả vờ.

Trước đây mỗi lần gặp mặt người này đều là một vẻ dịu dàng giả tạo, bao giờ lại có lúc không màng đến hình tượng như vậy đóng sầm cửa nhà họ Chu, lại còn để đầu tổ quạ, một gương mặt bị cào xước cùng ăn cơm với mọi người chứ.

“Cô ta..."

Chu Vệ Quân chỉ chỉ lên lầu, không nói rõ nhưng tầm mắt lại nhìn về phía Chu Anh Hoa.

Dù sao Trương Đan Tuyết cũng là dì nhỏ của đối phương.

“Sau khi ly hôn bị kích động hơi mạnh ạ."

Thiếu niên mười hai tuổi đã biết ly hôn là gì, cũng biết ly hôn có nghĩa là gì.