“Ồ."
Chu Vệ Quân gật đầu cái rụp, anh ta thầm nghĩ thảo nào cái cô Trương Đan Tuyết này rõ ràng đã có gia đình rồi mà sao đột nhiên lại bỏ mặc tất cả chạy đến Thượng Hải ở lì trong nhà họ Chu, hóa ra quấy rầy nửa ngày trời là vì đã ly hôn rồi.
Anh ta lập tức có phán đoán về lời nói và hành động của Trương Đan Tuyết.
Đây là lại bắt đầu giở trò quậy phá rồi.
Chu Vệ Quân biết Trương Đan Tuyết thích Chu Chính Nghị, cũng biết anh rể chẳng có chút ý tứ nào với Trương Đan Tuyết cả, thậm chí còn là tránh như tránh tà.
“Cậu út ơi, nhà cháu định xây thêm một phòng vệ sinh ở sân sau, chúng ta ra giúp một tay nhé?"
Chu Anh Thịnh đang rửa sạch tay liền mời Chu Vệ Quân, ban hậu cần sắp thi công rồi, buổi trưa họ chắc chắn không thể nghỉ ngơi được, chi bằng cứ ra xem ban hậu cần thi công như thế nào.
Chu Vệ Quân vốn dĩ đã cưng chiều cháu ngoại, đứa trẻ mời là lập tức gật đầu ngay, hai cậu cháu tình thương mến thương nắm tay nhau đi ra sân sau.
Chu Anh Hoa cũng rửa sạch tay rồi đi theo sau.
Vương Mạn Vân lúc này đã bàn bạc xong với người của ban hậu cần, đã vạch sẵn các đường giới hạn cho phòng vệ sinh ở vị trí góc sân sau, chỉ chờ đào móng xong là có thể bắt đầu khởi công rồi.
Vì là chuẩn bị chuyên dụng cho khách khứa nên cũng khá là chú trọng.
Phòng vệ sinh được làm phân tách khô và ướt.
Cứ như vậy diện tích chiếm dụng hơi rộng một chút, nhưng so với diện tích của sân sau thì căn bản chẳng đáng là bao cả.
Ban hậu cần đến ba người, có họ làm việc cộng thêm một lao động khỏe mạnh tự nguyện giúp đỡ là Chu Vệ Quân, lại thêm cả hai đứa trẻ và Vương Mạn Vân giúp sức, phòng vệ sinh nhanh ch.óng mọc lên từ mặt đất.
Sức khỏe Vương Mạn Vân không tốt đến thế, chỉ làm một lát là mồ hôi đầm đìa, bị hai đứa trẻ ép phải ngồi dưới gốc cây to hóng mát, những việc còn lại hai đứa trẻ làm giúp là đủ rồi.
Tiếng động ở sân sau từ sớm đã thu hút sự chú ý của Trương Đan Tuyết ở trên lầu.
Sau khi Trương Đan Tuyết đóng sầm cửa lại, trốn trong phòng chỉnh đốn lại tóc tai, trên mặt cũng bôi thu-ốc rồi, đang nằm trên giường hờn dỗi thì nghe thấy tiếng động ở sân sau, tức đến mức bò dậy kéo hết rèm cửa lại.
Rèm cửa vừa kéo lại là ánh sáng trong phòng tối đi rất nhiều.
Trương Đan Tuyết vốn dĩ định nằm trên giường ngủ một giấc nhưng nghe tiếng thi công đinh tai nhức óc ở sân sau liền không thể không bực bội ngồi dậy, lúc này cô ta vừa lo lắng vừa phiền muộn.
Đối với Chu Chính Nghị cô ta có ý đồ.
Nhưng nhìn Vương Mạn Vân, mấy lần không chiếm được ưu thế trong tay Vương Mạn Vân, cô ta lại rơi vào cơn khủng hoảng sâu sắc, giống như Chu Vệ Quân hiểu cô ta vậy, cô ta cũng vô cùng hiểu Chu Chính Nghị.
Anh rể người đó rất chính trực, trước đây không hề nhìn cô ta lấy một cái thì sau này chắc chắn cũng sẽ như vậy.
Cho nên muốn tiến thêm một bước với anh rể thì nhất định phải tạo ra bước đột phá trên người Vương Mạn Vân.
Trương Đan Tuyết vừa nghĩ vừa nghĩ, đột nhiên ngồi dậy bước xuống giường mở cửa phòng ra, lúc này dường như mọi người trong nhà đều ở sân sau hết rồi, cô ta hoàn toàn có điều kiện và thời gian để làm chuyện gì đó.
Phòng ngủ chính giống như có ma lực vậy, thu hút Trương Đan Tuyết.
Như ma xui quỷ khiến, tay cô ta đặt lên cửa nhưng không đẩy được, cô ta lúc này mới phát hiện cửa đã bị khóa rồi.
Mặt lại đỏ bừng lên vì tức.
Trương Đan Tuyết hậm hực giậm chân một cái, không cam tâm quay về phòng của cháu ngoại, cô ta biết tại sao Vương Mạn Vân lại khóa cửa, sáng nay nhìn thấy đối phương giặt một lượng lớn quần áo là cô ta đoán ra rồi.
Nhưng cô ta chẳng qua chỉ là chạm nhẹ vào quần áo thôi, lại có làm cái gì đâu, dựa vào cái gì mà lại đề phòng cô ta như vậy chứ.
Cô ta dù sao cũng là dì nhỏ của Chu Anh Hoa mà!
Trương Đan Tuyết ở trong phòng hờn dỗi, ngoài sân phòng vệ sinh dưới nhân lực dồi dào tiến độ rất nhanh, cộng thêm thời tiết nóng nực, chỉ cần không phải là công trình lớn như đổ bê tông cốt thép thì vẫn rất nhanh thôi.
Một giờ rưỡi chiều, Vương Mạn Vân bảo hai đứa trẻ đi tắm rửa, thay quần áo, lát nữa phải đi học rồi, nhưng trước khi hai đứa trẻ đi học cô có chuyện muốn bàn bạc với hai đứa trẻ.
Trong nhà có thêm một vị khách, vì là nam giới nên chỉ có thể sắp xếp ở trong phòng của Chu Anh Thịnh thôi.
Dù sao giường của Chu Anh Thịnh cũng lớn, ngủ thêm một người là không thành vấn đề.
Chu Anh Thịnh chắc chắn là đồng ý rồi, nhưng vì trong phòng có Chu Anh Hoa ở đó nên cũng phải trưng cầu sự đồng ý của anh trai.
Chu Anh Hoa theo bản năng là bài trừ Chu Vệ Quân.
Nhiều năm chung sống lạnh nhạt và nhắm vào nhau như vậy, sẽ không vì hôm nay cậu nhận quà của đối phương mà biến mất được, dù sao những năm tháng trước đây đúng là vì đối phương mà cậu đã phải chịu không ít cơn giận, cũng phải chịu không ít thiệt thòi.
Vừa rồi nể mặt Vương Mạn Vân và Chu Anh Thịnh nên Chu Anh Hoa mới chung sống hòa bình với Chu Vệ Quân, nhưng không thể nói là cậu đã thích đối phương, tha thứ cho mọi chuyện đối phương đã từng làm trước đây.
Vương Mạn Vân nhìn cái nhíu mày nhẹ của thiếu niên nhỏ tuổi là biết thiếu niên nhỏ tuổi có khúc mắc với Chu Vệ Quân rồi.
Cô thấy khó xử.
Trong nhà có thể sắp xếp được chỉ có ba căn phòng, Trương Đan Tuyết chiếm một căn phòng riêng rồi, căn phòng này của cô là phòng cưới của cô và Chu Chính Nghị, tuyệt đối không thể nhường ra được, vậy thì làm thế nào bây giờ, chẳng lẽ phải để Chu Vệ Quân ngủ ở phòng khách sao?
“Mẹ ơi, con ngủ ở phòng khách ạ."
Thiếu niên nhỏ tuổi đã nghĩ ra cách trước, thực chất nếu không phải vì quan hệ với Vương Mạn Vân và Chu Anh Thịnh dịu đi thì tối hôm qua cậu đã ngủ ở phòng khách rồi, lúc này lại đi ngủ ở phòng khách cũng không có gì to tát cả.
“Anh ơi, phòng khách người đi ra đi vào làm sao mà ngủ được, anh vẫn là ngủ cùng bọn em đi, phòng em lớn như vậy mà, cùng lắm là ở giữa kéo một cái rèm che lại, anh đừng có nhìn bọn em là được rồi."
Chu Anh Thịnh không đồng ý để Chu Anh Hoa ngủ ở phòng khách.
Chu Anh Hoa đưa tay ra véo mạnh vào má em trai một cái, đều là do đối phương gây họa, nếu không gọi điện thoại cho Chu Vệ Quân thì bây giờ đã không có chuyện rắc rối như thế này rồi.
Chu Anh Thịnh nhìn ra sự oán trách trong mắt anh trai, không dám nói gì thêm nữa.
“Như thế này đi, hai con cứ đi học trước đã, lát nữa mẹ gọi điện thoại cho bố hai con, xem có thể sắp xếp người vào ngủ ở phòng sách được không."
Vương Mạn Vân biết phòng sách của Chu Chính Nghị lúc này không có bí mật gì cả.
Nhưng vì địa bàn là của Chu Chính Nghị nên cô muốn dùng thì phải xin phép.
“Dạ cũng được ạ."