1
“Lão gia, việc này…”
Quản gia bên cạnh nhất thời không hiểu ra sao, cũng vội vàng quỳ xuống theo nhưng không nhịn được mà hỏi: “Con mèo này thiếu mất một mắt, đuôi thì rách nát mấy sợi, thật sự cứu được tiểu thư nhà ta sao?”
Vương viên ngoại trừng mắt nhìn lão: “Ngươi biết cái gì, vừa rồi nào là khua chiêng gõ trống lại còn b.ắ.n pháo, một đám người đông đúc như vậy, mèo hoang tầm thường chẳng phải đã sợ chạy mất dép rồi sao?”
“Hòa thượng đạo sĩ không dám nhận mà nó dám nhận, chứng tỏ là có bản lĩnh này.”
Trong lúc nói chuyện, nửa con gà đã bị ta nuốt gọn cả da lẫn xương vào bụng.
Thật sự là thơm quá đi.
Cứ ăn mấy con quỷ dữ thối hoắc kia, khiến ta có chút suy dinh dưỡng rồi.
Vương viên ngoại thấy ta chỉ chăm chăm ăn, cẩn thận dè dặt hỏi: “Ly miêu đại tiên, ngài xem khuê nữ nhà ta còn cứu được không?”
Ăn của người ta thì phải biết nể, ta xé lấy cái đùi gà còn lại ngậm trong miệng, nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi bàn cúng, chậm rãi đi về phía kiệu.
Tuy chỉ còn một mắt nhưng ta có thể nhìn thấu âm dương, nhìn rõ mồn một.
Đứa trẻ nằm bên trong mới năm tuổi đầu, tam hồn chỉ còn lại một sợi t.h.a.i quang, thất phách Thi Cẩu, Thôn Tặc hoàn toàn biến mất, rõ ràng đã là tướng sắp c.h.ế.t.
Càng nguy hiểm hơn là trên tay chân đã quấn đầy những sợi xích sắt dày nặng tỏa ra hơi lạnh, đầu kia kéo dài vào bóng tối sâu thẳm.
Sợi xích kia vẫn không ngừng siết c.h.ặ.t, mưu đồ câu nốt tia t.h.a.i quang hồn cuối cùng của con bé.
Câu hồn ư?
Ta cẩn thận nhìn lại.
Đứa trẻ này trông không giống như đã tận số.
Hơn nữa cái kiểu câu hồn từng chút một thế này cũng chẳng giống phong cách của Thất gia và Bát gia.
Vì là đường tà đạo, ta cũng chẳng cần đắn đo mà nhảy vọt vào trong kiệu rồi dùng móng sắc tung một cú mạnh vào sợi xích, làn khói đen kịt lan tỏa ra từ trong kiệu rồi tan biến vào hư không.
Người bên ngoài không thấy xích sắt, chỉ thấy làn khói đen bỗng dưng bốc lên, không khỏi kinh ngạc thốt lên.
“Trăn Trăn!” Vương viên ngoại xót con, vội chạy tới xem.
Cô bé vẫn chưa tỉnh lại, Vương viên ngoại lo lắng đến mức xoay như chong ch.óng.
Ta đành cất tiếng người nói: “Khuê nữ nhà ngươi bị câu hồn đoạt phách rồi, không tìm về được thì không tỉnh đâu.”
Vương viên ngoại nghe ta nói chuyện thì giật mình, vội hỏi: “Vậy phải làm sao đây đại tiên, gọi hồn sao?”
Ta lắc đầu: “Không được, trẻ con bình thường bị kinh sợ thì hồn vẫn vất vưởng tại chỗ, gọi là về. Nhưng Trăn Trăn bị người ta câu đi mất, chẳng biết bị nhốt ở nơi nào rồi, phải cướp về mới được.”
“Mấy ngày nay con bé có gặp chuyện gì kỳ quái không?”
2
Theo lời Vương viên ngoại thì vào ngày Thượng Tị mùng ba tháng ba, Trăn Trăn theo người nhà đi trẩy hội chùa.
Từ đầu đông, con bé đã ốm đau liên miên, không phải cảm mạo sốt rét thì cũng là gãy tay, một tháng có khi nằm liệt giường cả nửa tháng.
Mãi mới khỏi bệnh được ra ngoài, thấy những thứ mới lạ ở hội chùa đương nhiên rất tò mò, cái gì cũng muốn.
Nhất là khi nhìn thấy một quầy bán tượng bùn, chân con bé như đóng đinh tại chỗ không nhấc lên nổi.
Những bức tượng bùn đó làm sống động cực kỳ, có nam có nữ, toàn là hình hài trẻ nhỏ ba năm tuổi, có đứa đang nằm ngủ, có đứa chu môi giận dỗi, lại có đứa ôm nhau vật lộn.
Chỉ có điều, vài đứa trên đầu chấm điểm đỏ, vài đứa thì không.
Trăn Trăn như bị mê hoặc, chỉ vào mấy con b.úp bê bùn đó khóc lóc nhất định không chịu rời.
Vương phu nhân không còn cách nào, chỉ đành ngồi xổm xuống mua cho con bé một con.
Người bán tượng bùn là một bà lão, trông chắc cũng tám mươi tuổi rồi, tóc thưa thớt chẳng còn mấy sợi nhưng hàm răng lại rất tốt.
Hỏi bà ta bao nhiêu tiền, bà ta không nói gì mà cứ thế toe toét miệng cười về phía Trăn Trăn.
Làn da nhăn nheo già nua co rúm lại, nụ cười nhìn có phần ghê rợn.
Vương phu nhân bị nụ cười của bà ta làm cho lạnh sống lưng, đặt tiền lại rồi tiện tay lấy đại một con rồi vội vã rời đi.
Chỉ là bà vừa đi được mấy bước, dường như nghe thấy bà lão kia lẩm bẩm ở phía sau một câu kỳ quái.
“Ngươi lấy của ta một con, ta cũng lấy của ngươi một con.”
Từ ngày đó trở về, Trăn Trăn không ăn không uống, cứ nhìn chằm chằm một chỗ ngẩn ngơ, cử động cũng trở nên cứng nhắc.
Chỉ cần người lớn không để mắt tới là lại chạy ra sân bốc đất bùn ăn.
Hỏi chuyện con bé cũng chẳng trả lời, chỉ cười khờ khạo với mọi người.
Lang trung khắp mười dặm tám xã đều tìm cả lượt, không ai chữa nổi.
Đạo sĩ ở đạo quán gần đó bảo con bé đến quá muộn, đã bó tay chịu c.h.ế.t.
Vương phu nhân thấy đứa trẻ không còn biết gì thì khóc như mưa.
Nhưng khi đi tìm lại bà lão bán tượng bùn hôm đó thì bóng dáng đã chẳng thấy đâu.
Mọi cách có thể nghĩ ra đều đã thử nhưng chẳng cách nào hiệu nghiệm.
Tối đó trên đường về nhà, Vương viên ngoại tình cờ gặp một bà lão bán hoa.
Bà ta thấy ông hồn xiêu phách lạc thì hỏi rõ duyên cớ rồi suy nghĩ một lát mới nói: “Đã là kẻ dùng tà ma ngoại đạo, vậy chi bằng dùng độc trị độc.”
“Gần mấy gò mả trong rừng sâu sau núi, bất kể là yêu ma quỷ quái hay tinh linh cây cỏ gì, hãy tìm một vị lợi hại hơn để bái làm cha mẹ nuôi, biết đâu lại hàng phục được nó đấy.”
Vương viên ngoại cũng chẳng còn cách nào hay hơn, đành còn nước còn tát.
Thế nên mới có màn kịch vừa rồi.
Ta nghe tới đây, trong lòng đã hiểu ra cơ sự.