Năm đó đói kém nhất, ta đang cùng đám quỷ hoang tranh giành đồ cúng trên mộ thì đột nhiên nghe thấy nhà Vương viên ngoại đang tìm cha mẹ nuôi cho nữ nhi.
“Các vị tiên gia, ai chữa khỏi bệnh cho khuê nữ nhà ta, bất kể xuất thân ra sao thì ta đều lập miếu thờ phụng.”
Lập miếu thì chẳng có gì lạ nhưng gà quay ngỗng béo trên bàn cúng làm mắt ta sáng rực lên.
Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, miệng đã ăn ngấu nghiến rồi.
Quản gia kinh hãi định đuổi ta đi: “Con mèo hoang ở đâu ra, dám ăn đồ cúng!”
Vương viên ngoại lại 'bụp' một tiếng quỳ xuống trước mặt ta: “Đại tiên cứu con gái ta với!”
Ta nhìn đứa trẻ bất tỉnh trong kiệu thì chợt nhận ra…
Nguy rồi.
Hình như lại dính vào chuyện phiền phức rồi.