Đêm đó, bà nằm một giấc mơ kỳ quái.
Trong mơ, một lão phụ hung dữ tra hỏi xem bà có phải đã trộm đồ của mình không nhưng bà đã sợ hãi trốn tránh, nhất quyết không chịu giao con b.úp bê bùn ra.
Lão phụ đó vốn định cướp lấy nhưng không biết đột nhiên nhìn thấy điều gì, bỗng thẫn thờ rồi thở dài nói: "Tu lại một kiếp, lại phải chịu khổ thêm lần nữa."
"Thật khờ khạo, quá đỗi khờ khạo."
Vương phu nhân không nghe hiểu ý bà ta nhưng từ đó lão phụ kia cũng biến mất.
Quả nhiên là vậy.
Hai tháng sau, bà được chẩn đoán là đã có tin vui.
Bà lén đặt con b.úp bê bùn trong căn phòng cũ ở hậu viện, ngày thường cấm người hầu bén mảng đến gần, còn mình thì ngày nào cũng đến thắp hương cầu khấn.
Bụng bà dần dần lớn lên.
Tinh thần của Vân Nhi cũng ngày một tệ đi.
Con bé không còn hay cười như trước nữa mà thường xuyên ngủ li bì cả ngày hoặc chỉ thẫn thờ nhìn vào khoảng không trong sân.
Vương phu nhân trở dạ suốt hai ngày, con bé cũng ngủ ròng rã hai ngày.
Sau khi Trăn Trăn chào đời, Vân Nhi cũng trút hơi thở cuối cùng.
Người ngoài truyền tai nhau rằng cung t.ử tức của vợ chồng Vương viên ngoại bị chiếm, Trăn Trăn đã thế chỗ Vân Nhi nên Vân Nhi mới phải vong mạng.
Tuy đau buồn mất một thời gian nhưng vợ chồng Vương viên ngoại lại nghĩ Trăn Trăn là đứa trẻ khỏe mạnh, biết nói biết cười, ngũ quan thanh tú.
Sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ hơn Vân Nhi.
Chỉ là ngày qua ngày, Trăn Trăn lại trở nên giống Vân Nhi ngày càng nhiều.
Con bé thích cười với chim ch.óc hoa cỏ, thích nắm lấy tay người lớn và cũng thích chạy ra sân chơi nghịch bùn vào những ngày mưa.
Con bé thỉnh thoảng lại hỏi Vương phu nhân: "Mẹ ơi, mẹ có yêu con không? Con có xinh đẹp không?"
Con bé cũng cố tình học lại những câu chuyện cười để kể cho Vương viên ngoại nghe rồi cứ gặng hỏi mãi: "Con kể có hay không?"
Trong lòng Vương phu nhân nảy ra một suy đoán đáng sợ.
Nhưng bà không dám hé răng mà lặng lẽ khóa con b.úp bê bùn từng được thờ phụng trong căn phòng nọ vào trong rương.
Vương phu nhân nói đến đây thì khóc không thành tiếng.
"Giờ tính sao, ngươi có quản không?" Bạch Đầu nhìn ta: "Thế gian này lại có hạng cha mẹ như vậy, chỉ vì con cái không được lành lặn mà nảy sinh chán ghét."
"Ta quản nhưng không phải vì hai kẻ đó."
" Trăn Trăn, còn có Vân Nhi, bọn trẻ đều vô tội."
Ta quay đầu hỏi Vương phu nhân: "Người bùn mà bà thờ phụng đâu rồi?"
10
Ta ngậm lấy người bùn rồi cùng Bạch Đầu vội vã chạy đến miếu bà mụ ở đầu thành.
Đêm lạnh như nước, ánh trăng nhợt nhạt hắt lên pho tượng thần được tô vẽ sặc sỡ, nhìn thoáng qua đã thấy rợn người.
Trước bàn thờ, một lão phụ đang quay lưng về phía chúng ta, đôi tay thành thạo nhào nặn một nắm bùn.
Dù trong bóng tối mờ ảo, ta vẫn liếc mắt thấy con b.úp bê bằng bùn giống hệt Trăn Trăn ở trong góc.
Giữa ấn đường đã được chấm một điểm đỏ.
Mà dưới bàn thờ chính là thể xác không còn hơi thở của Trăn Trăn.
" Ngươi đến để trả lại đồ cho ta sao?"
Trong bóng đêm, lão phụ đột nhiên cất tiếng.
Ta nhả người bùn trong miệng ra: "Đây vốn là thân xác bùn của Trăn Trăn đúng không."
Lão phụ không đáp, ta nói tiếp: "Vương viên ngoại và vợ là thân thích, Vân Nhi sinh ra đã khuyết thiếu nhân hồn, linh trí không đầy đủ nên mới si ngốc. Đây vốn là quả báo do chính họ gieo xuống, lại đi trách tội lên đầu Vân Nhi."
"Vương phu nhân đến chỗ ngươi lấy trộm Trăn Trăn vốn không thuộc về mình, cưỡng ép thay đổi mệnh cách, dẫn đến Vân Nhi đoản mệnh, đó là nghiệp chướng họ gây ra."
"Thế nhưng Trăn Trăn vô tội, lũ trẻ sớm mất chờ đợi bao năm mới có cơ hội đầu thai, ngươi không thể cưỡng ép cướp con bé đi rồi phong ấn lại vào trong thân xác bùn này."
" Ngươi hiểu cái gì!" Bà ta đột ngột quát lớn cắt ngang lời ta: "Đừng lo chuyện bao đồng, Huyên."
Cả ngôi miếu rung chuyển dữ dội.
Ánh mắt ta sáng như ráng chiều, ba cái đuôi dựng đứng lên như ngọn lửa, hoàn toàn không có ý định lùi bước.
" Dù thế nào đi nữa, hôm nay ta nhất định phải đưa Trăn Trăn về."
Cơn rung chuyển dừng lại, ngôi miếu chìm vào sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Ngay khi ta định nếu không được thì cướp cứng, bà ta bỗng xoay người rồi nhìn con b.úp bê bùn giống hệt Trăn Trăn trên án thờ mà thở dài: "Đi đi, Vân Nhi."
" Giờ con có thể yên tâm quay về rồi."
11
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của ta và Bạch Đầu, lão phụ dẫn hồn phách trong người bùn ra, nhập vào thân xác Trăn Trăn.
"Đứa ngốc Vân Nhi này, thà rằng sống lại một lần để cầu lấy lòng yêu thương của đôi cha mẹ kia."
"Sống lại một lần?"
Bà ta châm ngọn nến, ánh lửa nhảy múa in trên ấn đường Trăn Trăn, tựa như một nốt chu sa đang rung động.
"Tuy Vân Nhi sinh ra si ngốc nhưng vẫn cảm nhận được sự thất vọng của cha mẹ. Mệnh Vương viên ngoại chỉ có một mụn con gái, dù có trộm một đứa khác từ chỗ ta đi chăng nữa thì cũng không thể nuôi dạy nó thành người."
" Huống chi ngày đó Vương phu nhân trộm đi thực chất chỉ là một thân xác bùn trống rỗng chưa hề phong ấn linh thể."