Miêu Thần

Chương 4

Ta lắc đầu: "Chắc là không phải đâu, người ta là thần tiên danh chính ngôn thuận, làm sao lại làm ra chuyện này chứ."

Bạch Đầu lại không cho là vậy: "Có lẽ là đôi vợ chồng này không nói thật. Bà lão kia nói 'ngươi lấy của ta một, ta cũng lấy của ngươi một'. Có khi nào là bọn họ đã lén lấy trộm đồ của người ta trước không?"

"Ngươi đi chưa đầy một canh giờ mà mười mấy con ch.ó canh cửa lại bị phá dễ dàng thế, còn khiến hai người lớn dương khí tràn trề kia sợ tới mức bay cả hồn phách."

"Quỷ quái tầm thường làm sao có bản lĩnh lớn đến thế. Ngươi và ta chuyên ăn ác linh, mấy thứ này bình thường còn sợ không kịp ấy chứ."

Lời nó nói cũng có lý, ta gật đầu: "Sự việc đã đến nước này, xem ra chỉ có cách chiêu hồn cho hai người bọn họ, gọi tỉnh dậy hỏi cho ra nhẽ mới biết rõ sự tình đầu đuôi thế nào."

7

Ta tìm một vòng quanh, cả nhà họ Vương chỉ còn lại một quản gia không bỏ chạy.

Khi tìm thấy lão, lão đang trốn dưới gầm bàn trong phòng kế toán, miệng không ngừng lẩm bẩm: "A Di Đà Phật, Nguyên Thủy Thiên Tôn, Quan Âm Bồ Tát".

Lão vừa nhìn thấy ta thì như vớ được cọc, vội vàng bò ra, mặt mày sướt mướt đưa tay về phía ta nhưng bị ta né tránh.

"Hu hu, ly miêu đại tiên, ngài quay lại rồi..."

Ta hỏi lão: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Quản gia thấy ta không cho ôm, lại đưa tay về phía Bạch Đầu nhưng bị nó lườm cho một cái.

Lão đành sợ hãi ôm lấy chính mình, vẫn còn kinh hồn bạt vía nhớ lại: "Từ khi ngài đi, tiểu nhân cùng bọn gia đinh canh giữ bên ngoài viện. Ban đầu không có chuyện gì, cho đến giờ Dậu một khắc thì cổng ngoài đột nhiên bị người ta gõ."

"Tiểu nhân cứ tưởng là đại tiên ngài mang cứu binh về nhưng nghĩ lại thì ngài đâu cần phải đi đường cửa. Chắc chắn là bọn yêu tà tới gây rối nên tiểu nhân cầm hung khí chặn ở cửa, nghĩ bụng nếu nó dám xông vào thì chúng tiểu nhân sẽ liều mạng với nó."

"Tiếng gõ cửa đó rất quái dị, vị trí phát ra âm thanh rất thấp, chỉ cao hơn chân tiểu nhân một chút, tiếng gõ thì lúc nhẹ lúc nặng."

"Tiểu nhân có chút sợ hãi nhưng cả đám người đều nhìn vào, nên lấy hết can đảm hỏi là ai. Ngài đoán xem thế nào?"

"Tiếng gõ cửa đó quả nhiên dừng lại, tiếp đó truyền đến tiếng của tiểu thư nhà ta, vừa khóc vừa đập cửa, nói muốn về nhà. Chúng tiểu nhân hoảng loạn hết cả lên, nghĩ thầm chẳng lẽ hồn phách tiểu thư đã được giành lại, bị chặn bên ngoài nên không vào được?"

Bạch Đầu nhanh nhảu hỏi: "Thế nên ngươi mở cửa?"

Nhưng giọng của nó trong tai phàm nhân chỉ là tiếng chim kêu 'lựu lựu'. Quản gia giật mình, không nghe hiểu nó nói gì, tiếp tục kể: "Nhưng tiểu nhân vẫn nhớ lời dặn dò của đại tiên trước khi đi, sợ tiểu thư ở ngoài là thứ đó biến thành nên dù cứ khóc lóc gào thét, tiểu nhân cũng không dám mở cửa."

Ta nói: "Vậy là các ngươi không mở cửa nhưng nó vẫn vào được?"

Lão mếu máo nói: "Đúng vậy, thật sự không phải tiểu nhân thả vào. Chúng tiểu nhân canh giữ cửa nhưng một lát sau tiếng khóc im bặt, cũng không gõ cửa nữa, tiểu nhân thở phào nhẹ nhõm tưởng không sao rồi."

"Ai mà ngờ thứ đó giống như rất quen thuộc với phủ đệ này, lại còn biết chân tường nào có viên gạch bị lỏng, liền hóa thành một bãi bùn loãng chảy vào!"

Lão dường như nhớ lại chuyện đáng sợ nào đó, nét mặt trở nên khó coi:

"Nó đứng trước mặt chúng tiểu nhân hóa thành hình người, vừa khóc vừa kêu, lúc thì bắt chước giọng tiểu thư đòi tìm phu nhân, lúc lại gào khóc như đứa trẻ sơ sinh."

"Đám đại hán chúng tiểu nhân bị dọa chẳng đứa nào dám tiến lên, đều quay đầu bỏ chạy. Không biết tên nào đụng trúng tiểu nhân, làm tiểu nhân ngã chổng vó, vừa ngồi dưới đất ngẩng đầu lên, suýt nữa hồn bay phách lạc."

Nghe quản gia nói 'ngã chổng vó', Bạch Đầu trừng mắt nhìn lão một cái đầy hung hãn.

"Không biết có phải bị mê hồn hay không, tiểu nhân vừa ngẩng lên liền thấy trên tường viện đứng đầy hình nhân bùn giống hệt nó, tất cả đều nghiêng đầu, cúi thân nhìn vào bên trong. Cảnh tượng đó, đừng nói là đáng sợ tới mức nào..."

"Chuyện sau đó tiểu nhân không nhớ rõ lắm nhưng hình như tiểu nhân nghe thấy trong viện vang lên tiếng khóc của phu nhân và lão gia, hình như nói tiểu thư về rồi, còn nói gì mà 'nữ nhi mang nữ nhi về', tiểu nhân cũng không nghe rõ lắm."

'Nữ nhi mang nữ nhi về'?

Ta và Bạch Đầu nhìn nhau, tiếp tục hỏi: "Vương viên ngoại ngoài Trăn Trăn ra, còn đứa con nào khác không?"

Quản gia nghe câu hỏi này, biểu cảm lập tức trở nên kỳ lạ.

"Không, không có..."

Ta không nói gì, mắt độc lặng lẽ nhìn chằm chằm vào lão.

Chẳng bao lâu sau, lão rối loạn trận tuyến, do dự hồi lâu rồi đổi giọng: "Đây là cấm kỵ trong phủ, không ai được phép nói ra..."

"Thực ra trước tiểu thư Trăn Trăn, lão gia và phu nhân còn một nữ nhi nữa."

8

Vương phu nhân và Vương viên ngoại là biểu huynh muội, năm thành thân sinh được một nữ nhi có vết bớt đỏ trên má trái, đặt tên là Vân Nhi.

Vân Nhi không chỉ khiếm khuyết gương mặt, mà còn mang bệnh yếu từ trong bụng mẹ, sinh ra đã điếc tai trái, nói năng không rõ ràng.

Hơn nữa, theo năm tháng trôi qua, vợ chồng Vương viên ngoại phát hiện Vân Nhi hình như hơi đần độn.

Đừng nói chuyện đọc sách viết chữ, ngay cả khi có người cướp đồ của con bé  thì con bé  cũng không hề giận dỗi.

Người lớn pha trò chọc cười, nàng cũng chẳng hề vui vẻ, chỉ trân trân đôi mắt to nhìn ngươi.

Ngược lại, những lúc chẳng có ai, con bé lại thích nhìn chim ch.óc ngoài cửa sổ, hoa cỏ trong sân mà khúc khích cười không dứt.

Chẳng lẽ lại sinh ra một đứa khờ?

Chương 4 - Miêu Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia