Một quân cờ bỏ đi mà thôi, chỉ có thể bị phụ thân tận dụng đến giá trị cuối cùng để phục vụ tham vọng quyền lực của ông.

Sắc mặt Lục Vân Đình trắng bệch, cả người lung lay sắp đổ.

Mẫu thân càng khóc trời khóc đất, như thể trái tim vừa bị người ta móc mất.

Ta vẫn không buông tha cho bọn họ, tiếp tục nói:

"Phụ thân đã tìm cho Lục Lưu Huỳnh một mối hôn sự. Gả thấp cho một thư sinh xuất thân hàn môn."

"Người đó phẩm hạnh tốt, tính tình ôn hòa. Trong lòng chỉ ghi nhớ ơn đề bạt của phụ thân."

"Không hề chê vết sẹo trên mặt Lục Lưu Huỳnh, cũng không để tâm đến những tai tiếng trước đây của nàng ta."

"Các người… Đã yên tâm chưa?"

Hô hấp của hai người cùng khựng lại.

Trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc và không thể tin nổi.

"Ngươi muốn phá hỏng hôn sự của nó? Tại sao ngươi nhất định phải độc ác như vậy?"

Ta lắc đầu.

"Đối với nàng ta, các người thật sự m.ó.c t.i.m móc phổi."

"Nhưng nếu ta nói cho các người biết… Nàng ta là đứa con mồ côi của thanh mai trúc mã đã c.h.ế.t t.h.ả.m của phụ thân."

"Ông ấy cố ý đặt nàng ta trên con đường người nhất định sẽ đi qua để người nhặt về."

"Lại lấy lý do bát tự vượng phúc cho mẫu t.ử các người. Khiến người xem nàng ta như cốt nhục chí thân, yêu thương suốt hơn mười năm."

"Người sẽ thế nào đây?"

Mẫu thân như bị một gậy giáng thẳng lên đầu, môi khẽ hé mở, nhưng rất lâu vẫn không nói nổi một lời.

Nỗi đau thấu tim ấy, cuối cùng bà cũng đã nếm được.

Ta lại nhìn về phía Lục Vân Đình.

"Phụ thân vốn có thể vì ngươi mà tìm đường lui. Nhưng cùng một cơ hội ấy. Ông lại dùng để nâng đỡ vị hôn phu của Lục Lưu Huỳnh. Ngươi có biết vì sao không?"

Lục Vân Đình đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta.

Ta tiếp tục:

"Ngươi cho rằng những cuộc đấu đá giữa các người và ta, phụ thân không biết sao?"

"Ông ấy luôn nhìn thấy tất cả. Chỉ là vẫn đứng ngoài quan sát như một kẻ nuôi cổ độc."

"Ân sủng, ngươi không bằng Lục Lưu Huỳnh. Thủ đoạn, ngươi cũng là kẻ bại dưới tay ta."

"Ngay cả tâm tính và tầm nhìn, ngươi cũng thua Lục Hành Chu không chỉ một chút."

"Kết cục bị vứt bỏ như một quân cờ phế phẩm của ngươi… Hoàn toàn xứng đáng."

Niềm tin cuối cùng của hai người hoàn toàn sụp đổ.

Bọn họ đau khổ đến cực điểm, ôm mặt khóc lớn.

Ta xoay người, nhìn cây hải đường nở rực trong sân, lạnh giọng nói:

"Đây là báo ứng của các người."

21

Nửa năm sau, vào ngày Lục Lưu Huỳnh rực rỡ xuất giá.

Mẫu thân cầu xin phụ thân thả bà ra ngoài để thêm đồ cưới cho Lục Lưu Huỳnh.

Thế nhưng khi đang vấn tóc cho nàng ta, bà nhìn người trong gương đang đắc ý vui mừng, rồi hỏi:

"Ta bị cấm túc trong viện đã lâu như vậy, vì sao chưa từng thấy A Huỳnh của ta đến thăm ta?"

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lục Lưu Huỳnh cau mày, không giấu nổi sự chán ghét và kháng cự trong mắt:

"Con bận lo liệu hôn sự, thực sự không thể thu xếp được thời gian. Huống hồ tỷ tỷ cứ luôn nhìn chằm chằm vào con, con sợ nàng ta nhân cơ hội gây khó dễ cho con."

"Mẫu thân, người sẽ không vì chuyện này mà trách con, không nỡ đem đồ cưới cho con chứ?"

Mẫu thân khẽ cong môi cười, đưa tay vuốt ve khuôn mặt mang sẹo của Lục Lưu Huỳnh, lắc đầu:

"Con là ái nữ do chính tay ta nuôi lớn, là mạng sống của ta. Vì con, ngay cả nhi t.ử ruột ta cũng đặt ở vị trí thứ hai, ngay cả nữ nhi ruột ta cũng mặc kệ không màng. Ta sao có thể không thương con được chứ!"

"Ta thương con!"

Người trong gương, khi chạm phải tia mỉa mai nơi đáy mắt Lục Lưu Huỳnh, sắc mặt bỗng lạnh hẳn.

Ngay sau đó, bà hung hăng đ.â.m mạnh cây trâm xuống.

Cây trâm xuyên thẳng qua cổ họng Lục Lưu Huỳnh, m.á.u tươi b.ắ.n đầy mặt bà.

Bà nhìn Lục Lưu Huỳnh ôm cổ, từng ngụm từng ngụm phun m.á.u, cười đến chảy cả nước mắt:

"Kẻ sai đã không còn, người đúng mới có thể trở về vị trí của mình."

"Ta có đủ cả con trai lẫn con gái, ta là phu nhân thể diện của Hầu phủ, ta có tất cả. Ta vốn nên là người viên mãn nhất."

"Chỉ cần... ngươi c.h.ế.t!"

Khi ánh mắt mẫu thân đột nhiên lạnh xuống, Lục Lưu Huỳnh chậm rãi trượt ngã xuống đất.

Đôi mắt mở lớn đầy vẻ không cam lòng, c.h.ế.t không nhắm mắt.

Toàn thân mẫu thân nhuốm đầy m.á.u tươi, vừa khóc vừa cười.

"Ngươi nói nó khắc mẫu t.ử ta, khiến mẫu t.ử ta trở mặt, khiến huynh muội chúng nó tương tàn, hủy tiền đồ của ta, đoạn tuyệt đường lui của hắn."

"Ngươi c.h.ế.t rồi, tất cả sẽ kết thúc. Đúng, tất cả sẽ kết thúc."

Choang! Cửa phòng bị đẩy tung.

Ngay khoảnh khắc ấy, chiếc khay trong tay nha hoàn rơi xuống đất, tiếp đó là tiếng thét t.h.ả.m thiết vang vọng:

"Nhị tiểu thư bị phu nhân g.i.ế.c rồi!"

Cả viện đỏ rực lụa hồng, trong chớp mắt biến thành khắp phủ treo đầy cờ trắng.

Phụ thân vì nóng giận công tâm, đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u rồi ngã quỵ, không thể đứng dậy nữa.

22

Ông ta bị chẩn đoán là chất độc đã ngấm tận xương tủy, thời gian còn lại không nhiều.

Mà kẻ đầu sỏ gây ra chuyện ấy, không phải ai khác, chính là Lục Vân Đình, kẻ đã bôi độc lên b.út mực giấy tờ của ông ta.

Phụ thân hận đến mức như muốn khóc ra m.á.u, lập tức sai người đến Giang Nam bắt tên đầu sỏ ấy về kinh thành trị tội.

Nhưng mệnh lệnh vừa ban xuống, đã có hạ nhân hớt hải chạy vào báo:

"Không hay rồi! Đại thiếu gia và Hoài An Vương cùng lúc ngựa mất vó, rơi xuống vực sâu, cả hai đều c.h.ế.t t.h.ả.m!"