Còn nói người thừa kế Hầu phủ chỉ có thể xuất thân từ trưởng phòng.

Bảo ta đừng có ý nghĩ khác.

Hơn nữa vì Tùy Vân Châu, ngay cả khi các con lần lượt c.h.ế.t, hắn vẫn có thể nói với ta:

“Con rồi sẽ lại có.”

“Ta đã cho nàng danh phận thế t.ử phi.”

“Nàng còn nhất quyết dồn người khác đến đường cùng làm gì?”

“Rộng lượng một chút không được sao?”

Người có thể nói ra lời tru tâm như vậy có thể là người tốt sao?

Ta không tin hắn.

Bây giờ hắn chẳng qua quá sợ lại bị Lý Hạc thiên đao vạn quả một lần nữa.

Nhưng điều tốt là bất kể vì lý do gì, để chứng tỏ thành ý với ta, hắn chẳng những dùng tốc độ nhanh nhất đưa Tùy Vân Châu tới trang t.ử.

Còn rất nhanh giúp ta lấy được danh phận thế t.ử phi.

14

Ngày sinh thần Trưởng công chúa, Lưu thị dẫn ta và Phó Bảo Châu tới dự yến.

Theo ta biết, Lưu thị đã tra được nơi ở của ngoại thất Phó Đình Chương.

Cũng biết đối phương đã sinh hai đứa con.

Vì thế gần đây tính khí bà cực kỳ tệ.

Cũng không có thời gian quản Tùy Vân Châu.

Có điều, có lẽ bà vẫn nhớ tình nghĩa phu thê nhiều năm.

Cho nên mãi chưa có động tác tiếp theo.

Nhưng bà và Phó Đình Chương không nhường chỗ.

Ta và con ta sao có thể danh chính ngôn thuận thừa kế Hầu phủ?

Vì thế bây giờ chỉ cần thêm một mồi lửa cho Lưu thị.

Bà có lẽ sẽ đưa ra quyết định.

Những ngày gần đây, có tiền mở đường, Chu ma ma và mọi người đã thân quen với không ít người bên cạnh Lưu thị.

Nếu không, bà sao dễ dàng biết được nơi Phó Đình Chương tốn biết bao công sức để giấu người?

Xe ngựa của ta và Lưu thị trước sau tới phủ Trưởng công chúa.

Ninh An Hầu phủ từ đời phụ thân của Phó Đình Chương đã dần rời xa trung tâm quyền lực.

Tuy mang danh Hầu phủ nhưng chẳng có bao nhiêu quan hệ dùng được.

Mà Triều Dương Trưởng công chúa là bào muội nhỏ tuổi nhất của đương kim hoàng đế.

Đương nhiên càng không thể để Ninh An Hầu phủ vào mắt.

Nhưng không khéo là phò mã đầu tiên của Trưởng công chúa từng là một vị Thám hoa lang xuất thân hàn môn.

Trong nhà ngoài một người mẹ góa bụa còn có một huynh trưởng hơn hắn hai tuổi.

Năm thứ hai sau khi hắn cưới công chúa, huynh trưởng bất ngờ qua đời.

Quả mẫu của phò mã liền khóc lóc, làm loạn, dọa treo cổ.

Nhất quyết muốn phò mã kiêm tự trưởng phòng.

Chuyện này chẳng khác nào đè mặt mũi công chúa và thiên gia xuống đất giẫm.

Thế nhưng cựu phò mã một lòng hướng về người mẹ góa bụa cùng đại tẩu.

Hết lần này tới lần khác bảo công chúa nhẫn nhịn.

Cuối cùng công chúa nhịn không nổi.

Vừa cầu được thánh chỉ hòa ly.

Vừa cầu thêm một đạo ý chỉ ban hôn cựu phò mã với đại tẩu.

Bây giờ Ninh An Hầu phủ công khai gây ra chuyện kiêm tự.

Khắp kinh thành đã truyền đến sôi sục.

Công chúa đương nhiên chú ý tới mấy người chúng ta.

Vì thế chúng ta vừa bước vào phủ công chúa, phía sau đã có người tới truyền lời.

Nói Trưởng công chúa gọi chúng ta qua nói chuyện.

15

“Nghe nói ngay ngày thứ hai sau khi thành thân.”

“Yến nhận thân còn chưa xong.”

“Đã ép tân phụ vừa vào cửa đồng ý.”

“Chậc chậc.”

“Quả thật thiên hạ chỉ có một nhà.”

Vừa vào hoa sảnh, đã nghe có người bàn luận chuyện kiêm tự của Phó gia.

Trưởng công chúa ngồi ở chủ vị, như cười như không quét mắt nhìn chúng ta.

Bà chậm rãi hỏi:

“Ai là thế t.ử phi Ninh An hầu?”

“Tiến lên cho bản cung nhìn xem.”

Ta mặc kệ ánh mắt cảnh cáo Lưu thị ném tới.

Bình thản ung dung bước lên hành lễ với công chúa.

Trưởng công chúa nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt rồi mới cười.

“Sớm nghe nói Ninh An Hầu phủ cưới được một người con dâu tốt.”

“Hôm nay gặp quả nhiên là dáng vẻ đẹp.”

Bên cạnh lập tức có mệnh phụ phụ họa:

“Khó được nhất là thế t.ử phi không kiêu không nóng.”

“Còn có vài phần phong thái năm xưa của điện hạ.”

“Đừng nói.”

“Bản cung nhìn đứa trẻ này quả thật có duyên.”

Nghe công chúa nói vậy, bên cạnh lại có mấy vị mệnh phụ phụ họa góp vui.

Hoa sảnh lập tức vô cùng náo nhiệt.

Ai cũng mang nụ cười.

Lưu thị cũng không ngoại lệ.

Chỉ tiếc nụ cười cố gượng ấy thật sự không dễ coi.

Sau đó Trưởng công chúa lại kéo ta hỏi một số chuyện thường ngày.

Ví dụ ở nhà tiêu khiển thế nào.

Có đọc sách không.

Có làm nữ công không.

Ta lần lượt trả lời.

Trưởng công chúa nghe xong, vỗ mu bàn tay ta cười:

“Không chỉ biết chữ hiểu văn.”

“Còn chịu ngồi yên làm kim chỉ.”

“Tính tình lại trầm ổn dịu dàng như vậy.”

“Loại như con có nhà vương hầu huân quý nào không làm được chủ mẫu?”

“Ngược lại để Ninh An Hầu phủ nhặt được món hời.”

Ta không ngờ Trưởng công chúa lại nâng đỡ mình như thế.

Trong lòng ấm áp.

Cũng có chút ngượng ngùng.

“Điện hạ quá khen.”

“Thần phụ thật sự không dám nhận.”

Đúng lúc này, cuối cùng Lưu thị ngồi không yên.

Bà gượng gạo đứng dậy.

Cười lấy lòng:

“Điện hạ quá nâng đỡ nó.”

“Nó còn trẻ.”

“Sau này còn phải nhờ điện hạ chỉ bảo thêm…”

Nào ngờ công chúa căn bản không để ý bà.

Chỉ kéo tay ta nói:

“Bản cung chưa bao giờ nhìn sai người.”

“Con xứng đáng.”

Nói xong, bà tháo một đôi vòng ngọc thúy trên tay.

“Lần đầu gặp mặt, bản cung cũng không chuẩn bị thứ gì tốt.”

“Đôi vòng này bản cung đã đeo nhiều năm.”

“Thưởng cho con.”

“Nhớ có thời gian thì thường tới phủ công chúa nói chuyện với bản cung.”

“Bản cung lớn tuổi rồi.”

“Chỉ thích nghe người trẻ các con nói chuyện vui.”

Ta vội nhận vòng, tạ ơn.

Không ít mệnh phụ vốn còn có ý xem náo nhiệt khi ta tới.

Bây giờ cũng buộc phải nhìn ta thận trọng hơn.

Dù sao ta được Trưởng công chúa coi trọng.

Mà Trưởng công chúa lại thân thiết với bệ hạ.

Biết đâu sau này bà chỉ thuận miệng nhắc hai câu, Ninh An Hầu phủ liền có tạo hóa khác.

16

Một bữa yến.

Ta chẳng những nhận được ban thưởng của Trưởng công chúa.

Còn kết giao không ít mệnh phụ nữ quyến.

Thu hoạch rất lớn.

Ngược lại Lưu thị và Phó Bảo Châu vì bị công chúa lạnh nhạt, chịu đủ sự chen ép của các bên.

Một bữa cơm tức đến no bụng.

Lại không thể biểu lộ ra.

Mãi đến khi trở về Ninh An Hầu phủ, Phó Bảo Châu mới dám nghiến răng mắng ta:

“Vệ Minh Lang!”

“Ngươi thật có thủ đoạn!”

Ta đang chuẩn bị trả nàng một câu “đa tạ khen ngợi”.

10 - Minh Lang - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia