Nào ngờ còn chưa nói đã nghe sau lưng vang lên:

“Bảo Châu!”

“Sao nói chuyện với tẩu tẩu như vậy?”

Ta quay đầu.

Lại là Phó Trình Thù sắc mặt u ám.

Phó Bảo Châu tức đến giậm chân.

“Ca!”

“Huynh vậy mà vì nữ nhân này quát muội?!”

“Nàng là tẩu tẩu của muội!”

Phó Bảo Châu bị quát đến ngây ra.

Mắt lập tức đầy nước.

Nàng giậm chân.

Ném lại một câu:

“Muội không có loại tẩu tẩu như nàng!”

Sau đó khóc chạy đi.

Người này chẳng có lòng dạ xấu xa gì.

Chỉ là quá ngu.

Kiếp trước nàng bị Tùy Vân Châu xem như cây thương trong tay.

Không ít lần gây phiền phức cho ta.

Nhưng khi phát hiện hai đứa trẻ của ta bệnh, nàng lại chủ động tìm đại phu tìm t.h.u.ố.c cho chúng.

Đương nhiên cũng chính vì nàng xen vào kế hoạch của Tùy Vân Châu.

Cho nên sau khi hai đứa trẻ c.h.ế.t, nàng trở thành kẻ thế tội.

Không phân đúng sai bị Tùy Vân Châu và Phó Trình Thù gả tới Thương Châu xa ngàn dặm.

Cả đời không thể trở về.

“Đứng ngay cổng lớn đã ồn ào.”

“Còn ra thể thống gì?”

Lưu thị thấy hai huynh muội vì ta mà trở mặt.

Cơn tức nghẹn suốt đường cuối cùng không nhịn được, trút lên đầu ta.

Ta cũng không tranh cãi.

Cúi đầu thuận mắt nói:

“Mẫu thân dạy phải.”

Nào ngờ Phó Trình Thù đột nhiên đứng trước mặt ta.

“Mẫu thân.”

“Chuyện này liên quan gì tới Minh Lang?”

“Người đừng trút giận lên nàng.”

Lưu thị tức đến đau n.g.ự.c.

Bà hoàn toàn không ngờ đứa con trai từ bụng mình chui ra chẳng những vì ta trở mặt với bào muội.

Còn ngay cả mẫu thân này cũng không nhận.

“Ngươi!”

“Đồ bất hiếu!”

Nhưng Phó Trình Thù không hề bị bà dọa.

Ngược lại quay đầu ra hiệu ta mau đi.

Ta lười xen vào cuộc chiến mẹ con của họ.

Xoay người rời đi.

Nào ngờ vừa về phòng đã nghe một giọng đầy ấm ức:

“Tỷ tỷ…”

17

Từ khi xác nhận mang thai, ta không cho Lý Hạc tới nữa.

Tính ra đã hơn nửa tháng.

Vì thế sự ấm ức của hắn gần như hóa thành oán niệm.

Ta thở dài.

Sờ tai hắn.

“Nhớ ta sao?”

Tai hắn đỏ lên.

Cọ nhẹ vào tay ta.

“Còn tỷ tỷ?”

“Có nhớ A Hạc không?”

Nói xong hắn bắt đầu hôn ngón tay ta.

Ta miết đôi môi đỏ thắm của hắn.

“A Hạc.”

“Ta m.a.n.g t.h.a.i rồi.”

Hắn sửng sốt.

Sau đó khó tin nhìn bụng ta.

Cuối cùng không thể khống chế hoảng loạn.

“Khó trách…”

“Khó trách tỷ không cho ta tới nữa.”

“Tỷ…”

Không đợi hắn nói hết, ta đã che môi hắn, dịu giọng dỗ:

“Đợi Ninh An Hầu phủ trở thành vật trong túi tỷ tỷ.”

“A Hạc của chúng ta muốn tới lúc nào thì tới lúc đó.”

“Được không?”

Nói xong, ta hôn hắn.

Hắn ngây ra.

“Tỷ tỷ nói thật?”

“Thật.”

Hắn dính lấy ta, làm sâu thêm nụ hôn.

Mãi sau khi bình tĩnh lại, hắn mới nói với ta một chuyện.

Hôm nay người của hắn nhìn thấy Phó Trình Thù tới căn nhà ngoại thất của Phó Đình Chương.

Không lâu sau khi hắn rời đi, Phó Đình Chương liền vội vàng dẫn ba mẹ con kia vào thành.

Bây giờ họ được sắp xếp ở một tiểu viện trong ngõ Tụ Bảo.

Ta nghi hoặc rốt cuộc Phó Trình Thù đã nói gì với phụ thân hắn.

Sau đó định làm gì?

Nhưng cũng không để ta nghi ngờ quá lâu.

Mai Hương đã hưng phấn chạy về báo:

“Thế t.ử gia và Hầu gia muốn đón ba mẹ con kia vào phủ!”

“Hầu phu nhân tức đến thổ huyết.”

“Bây giờ chính viện loạn thành một nồi cháo.”

“Tiểu thư có muốn qua xem không?”

“…”

Ta cũng không ngờ Phó Trình Thù vì muốn giữ phụ mẫu và thể diện Hầu phủ, lại định đón người vào phủ.

Hắn thật sự giúp ta một việc lớn.

Đỡ cho ta phải tự đi kích thích Lưu thị.

Chỉ là trong khoảnh khắc ấy, ta lại có chút đồng tình với bà.

Nghĩ bà cả đời không tính toán được bao nhiêu.

Nhưng vì một đôi nhi nữ, những gì có thể nghĩ đều đã nghĩ hết.

Cuối cùng kẻ đ.â.m bà đau nhất lại là người con trai bà hy sinh nhiều nhất.

Chậc.

Sau khi tỉnh lại, câu đầu tiên Lưu thị nói là:

“Trừ khi ta c.h.ế.t.”

“Nếu không ba mẹ con đó đừng hòng bước vào Hầu phủ!”

Cùng lúc ấy, ta sai người rỉ tai Lưu thị thêm vài lời.

Còn báo cho bà nơi ở của ba mẹ con kia.

Cho nên ngay tối hôm đó, bà đã dẫn người g.i.ế.c tới ngõ Tụ Bảo.

Ban đầu bà chỉ muốn ép nữ nhân kia rời đi.

Nào ngờ đối phương dựa vào sự sủng ái của Phó Đình Chương, lại chọc Lưu thị tức đến thổ huyết.

Lưu thị cũng là nhân vật đủ ác.

Lập tức rút kiếm g.i.ế.c ba mẹ con kia.

Khi Phó Đình Chương chạy tới, chỉ thấy đầy phòng m.á.u.

Ông lập tức muốn c.h.é.m c.h.ế.t Lưu thị.

Nào ngờ bị Phó Trình Thù ngăn lại.

Khi ấy Phó Đình Chương đã mất hết lý trí, vung kiếm c.h.é.m cả con trai.

Trong lúc giằng co, Phó Trình Thù biết rõ sau lưng phụ thân là cột đá, vẫn nổi giận đẩy mạnh một cái.

Phó Đình Chương ngã đập đầu vào cột, hôn mê bất tỉnh.

Cảnh ấy vừa hay bị mấy hạ nhân cùng những người nghe động tĩnh chạy tới ngoài cửa nhìn thấy.

Ngay lúc hai mẹ con Phó Trình Thù và Lưu thị còn đang ngây người.

Ngoài cửa đột nhiên xông vào một đám quan binh.

Hai mẹ con Phó Trình Thù lập tức bị bắt vào thiên lao.

Còn Phó Đình Chương đang hôn mê được đưa về Hầu phủ.

Sau khi đại phu chữa trị, ông tỉnh lại.

Nhưng miệng méo mắt lệch.

Toàn thân bại liệt.

Hoàn toàn trở thành một phế nhân.

Hầu phủ xảy ra biến cố đột ngột.

Ta “không chịu nổi gánh nặng”, ngất đi.

Sau khi tỉnh lại, đại phu báo ta đã m.a.n.g t.h.a.i hai tháng.

Tính thời gian vừa khéo đúng vào đêm động phòng hoa chúc.

Mà đứa trẻ này cũng trở thành trụ cột mới của tòa nhà Hầu phủ sắp sụp đổ.

Khiến lòng người đang tan rã lại có chỗ tụ lại.

Ta đúng là đại công thần.