Ba năm sau ngày người trúc mã của ta khuất bóng, ta một mình men theo lối núi để tới trước mộ chàng thắp hương.

Giữa khoảng cỏ dại um tùm bị gió núi thổi nghiêng, ta vô tình trông thấy một nửa tấm bia mộ bị vùi lấp.

Dấu chữ trên bia đã bị năm tháng mài mòn đến nhạt nhòa, ngay cả tên họ của người nằm dưới mộ cũng chẳng còn nhận ra.

Ta thuận tay đỡ tấm bia nghiêng đổ ấy đứng dậy, rồi cúi người nhổ sạch lớp cỏ hoang phủ quanh phần mộ.

Sau đó, ta lấy một ít lễ vật vốn mang đến cho trúc mã, chia sang đặt trước ngôi mộ lẻ loi kia.

Không ngờ ngay trong đêm ấy, ta lại gặp một nam quỷ trong mộng.

Hắn gầy đến mức tựa như chỉ còn một làn bóng mỏng, gương mặt trắng bệch chìm sau màn sương lạnh, lặng lẽ đứng trước giường ta mà cất tiếng.

“Hôm nay cô nương đã cho ta hưởng hương hỏa, ta sẽ thay cô nương làm tròn một tâm nguyện.”

“Muốn gì thì nói đi.”

Ba năm sau ngày Cố Từ An mất, ta lại lên núi viếng mộ chàng.

Lúc bước qua triền cỏ mọc rậm rì, ta chợt bắt gặp nửa tấm bia gỗ cũ kỹ nhô ra khỏi đám cỏ hoang.

Nét chữ bên trên đã bạc đi dưới mưa nắng, mờ đến nỗi không thể nhìn rõ người nằm đó là ai.

Chắc hẳn ngôi mộ ấy đã bị người đời lãng quên từ rất lâu.

Ta nghĩ người này chôn cạnh Cố Từ An, dưới suối vàng cũng coi như láng giềng kề cận.

Đã là người nằm gần nhau, ta bèn cúi xuống dựng lại tấm bia đã xiêu vẹo.

Dọn xong cỏ dại, ta lại lấy một phần lễ vật trong giỏ đặt ngay ngắn trước mộ.

Khi ngọn lửa đốt tiền giấy bùng lên trong gió, mắt ta cay xè, tiếng khóc cũng nghẹn lại nơi cổ họng.

Tất cả đều do ta.

Nếu ngày ấy Cố Từ An xuống thuyền đi Dương Châu, ta cũng theo chàng cùng đi.

Chàng nhất định sẽ không gặp nạn.

Cố Từ An vốn không thông thạo sông nước.

Thuở nhỏ, chàng từng giẫm vỡ lớp băng mỏng trên hồ rồi rơi xuống dòng nước lạnh buốt, khi ấy chính ta đã kéo chàng trở về từ ranh giới sinh t.ử.

Chàng không hề hấn gì, còn ta lại bệnh liệt giường suốt một trận dài.

Sau khi ta tỉnh lại, người nhà họ Cố vì nhớ ân cứu mạng ấy đã hứa rằng sau này sẽ để Cố Từ An chăm lo cho ta đến hết đời.

Rõ ràng khi đó mọi người đều nói là một đời.

Thế nhưng một đời ấy còn chưa kịp bắt đầu, Cố Từ An đã vội vàng rời khỏi nhân gian.

Ta đưa tay lau nước mắt, nhìn bia mộ chàng không nỡ rời mắt, rồi khẽ gọi trong nghẹn ngào:

“Ca ca Từ An, đã ba năm trôi qua rồi, A Oánh vẫn chưa từng được gặp huynh trong mộng.”

“Nếu huynh còn nghe thấy tiếng muội, tối nay về gặp muội một lần thôi, được không?”

Đến nửa đêm, ngoài hiên bỗng nổi gió.

Ta sợ mưa sắp đổ xuống, đang định ngồi dậy đóng cửa sổ.

Vừa mở mắt.

Ta đã nhìn thấy một bóng đen đứng im lìm trước giường.

Hơi lạnh âm u từ bóng ấy tỏa ra, khiến trái tim ta như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t.

Xong rồi, chắc chắn là vì ban ngày ta ở lại trên núi quá lâu nên đã trêu chọc phải thứ không sạch sẽ.

Mồ hôi lạnh rịn khắp sống lưng, ta vội nhắm nghiền hai mắt.

Kinh Tâm, kinh Địa Tạng, câu nào còn nhớ được, ta đều lẩm nhẩm niệm trong lòng.

Con quỷ kia lại chậm rãi lên tiếng, giọng nói âm trầm vang trong bóng tối:

“Khụ, hôm nay cô nương đã cho ta hưởng chút hương khói, lại còn gọi ta một tiếng ca ca.”

“Tiểu gia từ trước đến nay không quen thiếu nợ ân tình, cho nên sẽ thay cô nương hoàn thành một điều mong muốn.”

“Cứ nói thẳng ra.”

Ta ngẩn người.

Những lời ta nói trước mộ Cố Từ An lúc chiều bỗng hiện về trong đầu.

Đến lúc này, ta mới muộn màng hiểu ra kẻ trước mặt chính là chủ nhân của ngôi mộ hoang bên cạnh.

Trong lòng ta khổ không nói nổi.

Ta gọi rõ ràng là ca ca Từ An cơ mà!

Ông trời đúng là cố ý trêu ngươi, lại để một con quỷ tai không rõ còn bám theo ta về nhà.

Thôi thì xem như số ta xui xẻo.

Từ bé ta đã sợ quỷ, giờ đây một bóng ma đứng ngay đầu giường, còn nghiêm trang mở miệng trò chuyện với ta.

Ta chỉ biết nằm cứng đờ như khúc gỗ, giả c.h.ế.t đến cùng, thầm mong hắn mau rời khỏi nơi này.

Nào ngờ con quỷ ấy chờ mãi không thấy ta động đậy.

Hắn mất kiên nhẫn, khẽ tặc lưỡi.

“Người muốn cầu tiểu gia giúp đỡ nhiều không đếm xuể, ta còn chẳng thèm bận tâm.”

“Cô nương đừng có không biết điều.”

Ta âm thầm mắng trong bụng.

Đã thành quỷ rồi mà còn thích khoác lác như vậy.

Lúc còn sống, e rằng cũng chẳng phải người hiền lành t.ử tế gì.

Nếu hắn có bản lĩnh lớn đến thế, sao mộ phần lại hoang lạnh đến mức cỏ mọc cao chẳng ai đoái hoài?

Ta vẫn giả vờ như bản thân chẳng nghe thấy.

Trong lòng đã quyết, sáng mai nhất định phải tới Pháp Hoa tự tìm hòa thượng siêu độ hắn đi cho yên.

Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh áp sát bên người.

Da thịt ta lập tức nổi gai.

Ta sợ đến mức ngay cả hơi thở cũng không dám thả mạnh.

Ta nhắm c.h.ặ.t mắt hơn, không ngừng niệm thầm:

“Đừng tới gần, đừng tới gần, đừng tới gần…”

Trong phòng im lặng một thoáng.

Rồi con quỷ kia khẽ bật cười.

“Thôi đừng diễn nữa.”

“Cô nương rõ ràng nghe được ta nói.”

Một tiếng sấm xuân bất ngờ xé ngang trời đêm, sau đó mưa lớn trút xuống như thác đổ.

Trong phòng chỉ còn nửa cây nến nhỏ leo lét cháy.

Gió thổi qua khe cửa, bóng quỷ dưới ánh nến cũng lay động chập chờn.

1 - Mộ Hoang Có Quỷ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia