Chu Căn Sinh gật đầu. Ông chỉ tay vào chiếc túi bao bì của Ninh Ký đặt trên bàn: "Không sai, Tổ trưởng Lưu nói rất đúng. Bà chủ Ninh có tay nghề tốt, làm ra điểm tâm ngon, đó đều là nguyên nhân. Nhưng ngoài những điều đó ra, còn có một nguyên nhân khác, và đó cũng là điều tôi muốn nhấn mạnh với mọi người ngày hôm nay!"
Nói rồi ông nhấp thêm ngụm trà, ánh mắt quét qua toàn bộ hội trường, chậm rãi cất lời: "Nguyên nhân đó chính là: Sản phẩm mới!"
Sản phẩm mới?
Lời này vừa thốt ra, những người nhạy bén lập tức hiểu ngay ngụ ý của Xưởng trưởng Chu hôm nay, trong khi một số khác vẫn còn lơ mơ chưa rõ.
"Tiệm điểm tâm Ninh Ký, chỉ trong vòng chưa đầy một tháng kể từ ngày khai trương, đã tung ra gần sáu loại sản phẩm. Ngoài ba loại mà các vị vừa thưởng thức, vẫn còn những loại khác. Sáng nay, bà chủ Ninh lại vừa ra mắt một loại điểm tâm mới, gọi là Bánh cuộn nhân dâu tây. Đây là một loại bánh ngọt kiểu Tây có tạo hình cực kỳ độc đáo. Rất nhiều người đã đổ xô đến mua chỉ vì chiếc bánh cuộn dâu tây này!
Thử nhìn lại chúng ta xem, Xưởng Bánh kẹo của chúng ta có bao nhiêu loại điểm tâm? Lần cuối cùng chúng ta tung ra sản phẩm mới là khi nào? Bao năm qua, chúng ta luôn ỷ lại vào việc người dân chỉ có thể mua điểm tâm do Xưởng Bánh kẹo sản xuất, sinh ra lười biếng, chẳng buồn bỏ công sức nghiên cứu phát triển sản phẩm mới. Trước kia làm vậy thì không sao, nhưng bây giờ thời thế đã khác! Ngày trước là nền kinh tế kế hoạch bao cấp, người dân không có quyền lựa chọn. Nhưng hiện nay, với cuộc cải cách thể chế kinh tế thị trường, những hộ kinh doanh cá thể như Ninh Ký hay các xưởng làm bánh khác sẽ mọc lên như nấm sau mưa. Khách hàng sẽ có vô vàn sự lựa chọn.
Lúc xếp hàng, tôi có hỏi tiện vài người rằng dạo này họ còn ra Cửa hàng Bách hóa mua điểm tâm không. Họ bảo khi chưa có Ninh Ký thì còn đi, giờ thì thôi. Vì điểm tâm ở Bách hóa quanh đi quẩn lại chỉ có mấy món quen thuộc, họ ăn đến phát ngán rồi.
Thưa các đồng chí, tôi nói những lời này không phải để tâng bốc người khác mà hạ thấp uy phong của chính mình. Tôi chỉ muốn nói rằng chúng ta cần phải nâng cao cảnh giác. Những ngày tháng sống an nhàn, ung dung tự tại đã đi đến hồi kết rồi! Nếu ngay lúc này chúng ta không chịu thích ứng với những thay đổi của thị trường, không chịu tự mình đổi mới, thì sớm muộn gì Xưởng Bánh kẹo của chúng ta cũng sẽ đi vào vết xe đổ của các xưởng quốc doanh lớn khác, dần tuột dốc, cho đến ngày phải phá sản, thanh lý!"
Bài phát biểu đầy nhiệt huyết của Chu Căn Sinh kết thúc, cả phòng họp chìm trong tĩnh lặng. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.
Ông lại nhấp một ngụm trà, đan hai tay vào nhau đặt lên bàn, nhìn mọi người nói: "Tôi dự định thế này: Chúng ta sẽ cử một nhóm học tập trong xưởng, đến Xưởng Bánh kẹo ở thành phố Hải để khảo sát, học hỏi các kỹ thuật mới, và phát triển sản phẩm mới! Mọi người thấy sao?"
"Nhưng thưa Xưởng trưởng Chu, ngài có nghĩ đến việc trong khoảng thời gian chúng ta học hỏi và chính thức đưa vào sản xuất, Ninh Ký sẽ còn tung ra thêm bao nhiêu sản phẩm mới nữa không? Tôi e rằng về mặt ra mắt sản phẩm mới, chúng ta chắc chắn không thể cạnh tranh lại Ninh Ký."
Chu Căn Sinh nghe xong, không nhịn được cau mày, đổi tư thế ngồi: "Ai bảo với cậu là chúng ta định so kè với Ninh Ký? Chúng ta làm việc này hoàn toàn là để tự cứu lấy mình! Ninh Ký chỉ là một ví dụ thực tế mà tôi đưa ra thôi!
Ngay lúc này, không cần tôi nói thì chắc hẳn mọi người cũng nghe phong phanh chuyện các xưởng quốc doanh khác đang sống dở c.h.ế.t dở rồi. Chẳng lẽ chúng ta cứ phải đợi đến lúc rơi vào đường cùng rồi mới bắt đầu 'cạo xương rạch độc' chữa trị? Lúc đó thì quá muộn và quá bị động rồi! Ngay tại thời điểm này, chúng ta phải bắt đầu thay đổi. Dù tôi không dám chắc con đường phía trước có rực rỡ ánh sáng hay không, nhưng tôi tin rằng chỉ cần bắt đầu thay đổi, đi đúng hướng chính sách của cấp trên, thì con đường chúng ta chọn sẽ không phải là ngõ cụt!"
Những người trong phòng họp nghe xong đều cảm thấy rất có lý. Lợi ích của nhà máy gắn liền trực tiếp với đời sống của họ. Ai cũng mong nhà máy ngày càng phát triển, bởi chỉ khi nhà máy tốt, cuộc sống của họ mới khá lên được.
Sau khi mọi người giơ tay biểu quyết, Thư ký Trịnh dõng dạc tuyên bố: "Đề xuất của Xưởng trưởng Chu đã được thông qua với sự nhất trí cao!"
Chu Căn Sinh mỉm cười gật đầu hài lòng: "Tốt lắm. Về việc thành lập nhóm học tập mới, trước mắt cứ để các phân xưởng tự đề cử nhân sự, sau đó chúng ta sẽ mở một cuộc họp khác để chốt danh sách. Tổ trưởng Lưu, cậu phụ trách việc này nhé, nhất định phải làm cho thật chu toàn!"