Mọi người nghe vậy đều đưa mắt nhìn Tổ trưởng Lưu với vẻ ghen tị. Không còn nghi ngờ gì nữa, dự án này chắc chắn là nhiệm vụ được Xưởng trưởng Chu đặc biệt coi trọng trong một hai năm tới. Ai được giao phó trọng trách này cũng đồng nghĩa với việc đang nắm giữ cơ hội lớn để thăng tiến.
Tuy nhiên, Tổ trưởng Lưu lại tỏ ra khá thản nhiên. Anh ta vươn tay lấy chiếc túi bao bì của Ninh Ký, nói với Xưởng trưởng Chu: "Không thành vấn đề. Nhưng tôi xin phép lấy cái túi này nhé, tôi đang thiếu thứ để đựng đồ!"
Chu Căn Sinh bất lực chỉ tay về phía anh ta, chẳng buồn nói gì thêm, bưng chén trà bước ra khỏi phòng.
Hy vọng quyết định này sẽ mang đến một bước ngoặt tươi sáng cho Xưởng Bánh kẹo!
Thư ký Trịnh bước theo Xưởng trưởng Chu, khẽ nói: "Xưởng trưởng, số điểm tâm đó ngài chưa ăn được miếng nào mà."
Chu Căn Sinh lắc đầu: "Không sao, ngày mai tôi lại đi mua."
Dậy sớm một chút, ra Ninh Ký xếp hàng mua, cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.
Chiều ngày cuối cùng của năm 1986, trước cửa Tiệm Ninh Ký đỗ một chiếc xe tải thùng màu xanh lam. Trong thùng xe dựng đứng hai chiếc thùng các-tông hình chữ nhật, bên ngoài in dòng chữ "Thiết bị điện lạnh".
Một người đàn ông bước xuống từ ghế phụ, đi vòng ra trước cửa Tiệm Ninh Ký, vẫy tay ra hiệu cho những người trên xe xuống.
"Bà chủ Ninh ơi!"
Ninh Ngưng đang ở sân sau, nghe thấy tiếng gọi liền lên tiếng đáp lại rồi đi ra phòng khách phía trước.
Bước ra đến cổng, cô nhìn thấy một chiếc xe đỗ bên ngoài, Lý Quan Quân đang bận rộn gọi tài xế xuống phụ khiêng tủ lạnh.
Vừa thấy cô bước ra, Lý Quan Quân vội vàng gọi người đàn ông đứng cạnh. Ninh Ngưng nhìn thấy một người mặc áo khoác da màu đen, mái tóc chải chuốt vuốt keo bóng mượt rẽ ngôi 3/7, nách kẹp một chiếc túi da, gật đầu mỉm cười chào cô.
"Tôi xin giới thiệu một chút. Đây là bà chủ Ninh. Bà chủ Ninh, còn đây là bạn tôi, Phạm Quốc Khánh. Cái máy đ.á.n.h trứng chuyên dụng là nhờ anh ấy tìm giúp đấy!"
Phạm Quốc Khánh mỉm cười với Ninh Ngưng, đưa tay phải ra: "Trăm nghe không bằng một thấy. Lý Quan Quân đã nhiều lần kể với tôi bà chủ Ninh là bậc nữ trung hào kiệt, tài sắc vẹn toàn. Hôm nay được diện kiến, quả nhiên bà chủ Ninh sở hữu khí chất phi phàm!"
Ninh Ngưng mỉm cười, bắt tay hờ đáp lễ: "Anh Phạm quá khen rồi."
Nụ cười này khiến Phạm Quốc Khánh càng thêm chấn động trong lòng. Nói thật, dù trong điện thoại Lý Quan Quân có miêu tả bà chủ Ninh xinh đẹp, xuất chúng đến nhường nào, anh ta vẫn thầm đặt một dấu chấm hỏi lớn. Lăn lộn ở các thành phố lớn ven biển, những cô gái hiện đại, sành điệu nào anh ta chưa từng gặp qua, nên anh ta cũng chẳng mấy hứng thú với vị "bà chủ Ninh" này.
Lý do thực sự khiến anh ta cất công đến đây xem thử là vì Lý Quan Quân bảo nữ chủ tiệm này muốn mua chiếc máy đ.á.n.h trứng chuyên dụng kia. Với mức giá 2.000 đồng, ban đầu anh ta chẳng ôm nhiều hy vọng. Không phải vì khinh thường ai, mà bằng trực giác, anh ta đoán chắc chắn khi nghe giá xong, bà chủ Ninh sẽ tự động chùn bước. Xa xôi cách trở là một nhẽ, đến một tấm ảnh minh họa còn chẳng có, anh ta nghĩ khả năng chốt đơn là cực kỳ mong manh.
Ngờ đâu Lý Quan Quân gọi điện lại, báo rằng bà chủ Ninh đồng ý mua, nhưng với điều kiện phải kiểm tra chất lượng trước. Nếu chất lượng không đạt, cô ấy chỉ trả tiền cước phí vận chuyển khứ hồi.
Nghe vậy, anh ta vô cùng kinh ngạc và đ.â.m ra tò mò về vị bà chủ Ninh này. Thế nên anh ta mới quyết định theo xe tải đến đây một chuyến. Thật không ngờ khí chất của bà chủ Ninh lại xuất sắc đến thế. Với phong thái của cô, nếu nói cô là tiểu thư đài các ở một thành phố lớn nào đó cũng chẳng ai nghi ngờ. Nét mặt thanh tú, quả thực vô cùng xinh đẹp.
"Máy đ.á.n.h trứng chuyên dụng ở đằng sau xe kìa. Để tôi khiêng xuống rồi làm mẫu cho cô xem ngay tại chỗ nhé!"
Lý Quan Quân cũng nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Phạm Quốc Khánh. Bụng bảo dạ đã hiểu ra vấn đề, nhưng anh ta vẫn đứng về phía Ninh Ngưng: "Bà chủ Ninh, cô cứ kiểm tra kỹ vào. Chất lượng không đạt thì chúng ta nhất quyết không lấy."
"Tôi xin lấy danh dự ra đảm bảo với hai người, chất lượng chắc chắn không có vấn đề gì!" Phạm Quốc Khánh vỗ n.g.ự.c cam đoan.
Lý Quan Quân xen vào: "Bà chủ Ninh, lát nữa tủ lạnh được khiêng xuống, tôi sẽ đích thân hướng dẫn cô cách sử dụng. Giờ cô xem trước chỗ nào hợp lý để đặt tủ lạnh nhé."
Nói rồi, Lý Quan Quân chạy lại phụ tài xế khiêng tủ lạnh.
"Bà chủ Ninh, cháu mua gì mà to thế này!" Cô Vương hàng xóm gọi chồng ra giúp một tay. Mấy người hàng xóm khác đang đứng hóng chuyện cũng xúm lại phụ khiêng tủ lạnh.
Ninh Ngưng vừa dọn dẹp đồ đạc ngáng đường để mở lối đi, vừa đáp: "Cháu mua tủ lạnh ạ."