Tủ lạnh!

Cô Vương không giấu nổi sự kinh ngạc: "Tủ lạnh á? Mùa đông giá rét thế này cháu mua tủ lạnh làm gì? Mua một cái đã đành, đồ đắt tiền thế này cháu mua liền một lúc hai cái cơ á!"

"Sau này làm điểm tâm cháu cần dùng đến nó ạ, một cái e là không đủ chứa." Ninh Ngưng vừa nói vừa chỉ dẫn mọi người đặt hai chiếc tủ lạnh nằm cạnh nhau sát bức tường cạnh chiếc bàn dài.

Lý Quan Quân bắt đầu tháo vỏ thùng các-tông bên ngoài. Nhờ có mọi người phụ giúp, hai chiếc tủ lạnh nhanh ch.óng lộ ra hình dáng thật.

Vẫn là lớp vỏ ngoài màu xanh lá cây cổ điển, thiết kế cửa mở trên dưới. Lý Quan Quân mở tủ lạnh ra cho Ninh Ngưng xem: "Ngăn trên là ngăn mát, ngăn dưới là ngăn đá. Nếu ngăn đá không đủ chỗ, cô có thể điều chỉnh nhiệt độ ngăn mát xuống thấp, nó sẽ biến thành ngăn đông lạnh luôn."

"Tôi thấy cái tủ lạnh này to hơn tủ lạnh nhà tôi nhiều nhỉ? Nhà tôi mua một cái ở trung tâm thương mại, cả nhà phải nhịn ăn nhịn mặc tích cóp tiền lương suốt bốn tháng mới đủ mua. Của cháu to thế này chắc giá không rẻ đâu nhỉ?" Một người nhìn thấy kích thước của chiếc tủ lạnh không kìm được tò mò hỏi.

Ninh Ngưng cười đáp: "Đúng là không rẻ đâu cô ạ. Thú thật với mọi người, cháu dốc cạn vốn liếng vào đấy rồi. Đắt thì đắt thật, nhưng được cái dung tích lớn, phù hợp với nhu cầu sử dụng của cháu."

Sau khi kiểm tra kỹ hình thức bên ngoài không thấy trầy xước hay lỗi lầm gì, Lý Quan Quân cắm điện cho tủ lạnh hoạt động. Anh ta mang ra hai cốc nước, đặt mỗi cốc vào một tủ để thử khả năng làm lạnh.

"Hai chiếc tủ lạnh này bà chủ Ninh mua chỗ tôi, nó không giống mấy loại tủ lạnh sản xuất trong nước bán trên thị trường đâu. Đây là hàng sếp chúng tôi đặt thiết kế riêng từ nước ngoài. Nước mình để bảo vệ ngành sản xuất tủ lạnh trong nước nên không cho phép nhập khẩu các loại tủ lạnh có dung tích dưới 360L.

Mọi người dùng tủ lạnh có bao giờ thấy đủ chỗ chứa không? Mùa hè nhét mỗi quả dưa hấu vào là hết xừ nó chỗ rồi. Nhưng tủ lạnh này thì khác, dung tích siêu khủng, dư sức đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hằng ngày của cả gia đình!"

Nhân cơ hội này, Lý Quan Quân tranh thủ quảng cáo sản phẩm. Ninh Ngưng cũng không ngồi không. Bên kia, Phạm Quốc Khánh đã tháo xong lớp vỏ bọc của chiếc máy đ.á.n.h trứng.

Máy đ.á.n.h trứng có màu trắng, cao khoảng 60cm. Phần trên là động cơ đ.á.n.h trứng, phần dưới là một chiếc âu màu trắng đi kèm. So với máy đ.á.n.h trứng thời hiện đại, chức năng của nó khá đơn điệu, nhưng về mặt thiết kế thì không có quá nhiều sự khác biệt.

"Đây là sách hướng dẫn sử dụng. Mặc dù in toàn chữ Nhật, nhưng chắc không ảnh hưởng gì đến việc sử dụng đâu." Phạm Quốc Khánh đưa sách cho cô.

Ninh Ngưng nhận lấy cuốn sách lật lướt vài trang, sau đó nhìn Phạm Quốc Khánh: "Tôi muốn thử xem máy hoạt động thế nào."

Trước ánh mắt kiên định của cô, Phạm Quốc Khánh không mảy may do dự, đưa tay ra hiệu mời cô bắt đầu.

Ninh Ngưng tháo chiếc âu màu trắng ra, mang ra sân sau rửa sạch sẽ, sau đó vào kho nhỏ lấy vài quả trứng gà.

"Kho hàng của bà chủ Ninh đầy đủ đồ nghề thật, còn dư bao nhiêu là bột mì với trứng gà kìa!" Cô Vương đi theo Ninh Ngưng, tình cờ nhìn thấy đống nguyên liệu xếp ngăn nắp trong kho. Hợp lý thôi, bà đã nhiều lần bắt gặp bà chủ Ninh cùng một người lái xe ba gác đi chở hàng về, hàng hóa chất cao như núi trên xe nhìn mà phát hoảng.

"Nhìn thì nhiều vậy thôi, chứ mỗi ngày cháu dùng lượng lớn lắm, hết vèo vèo ấy mà!" Ninh Ngưng vừa nói vừa thành thạo gõ vỡ vỏ trứng vào mép bát, nhanh tay tách riêng lòng đỏ và lòng trắng.

Mọi người vốn đang xúm quanh xem tủ lạnh, nghe thấy tiếng động liền quay sang nhìn. Chốc lát, ai nấy đều bị thu hút bởi kỹ thuật điêu luyện của bà chủ Ninh. Suy cho cùng, trước đây họ chỉ đến mua thành phẩm chứ chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến quá trình bà chủ Ninh làm điểm tâm.

Chỉ thấy cô nhẹ nhàng rắc một ít đường bột nhuyễn vào âu lòng trắng trứng, sau đó đổ toàn bộ lòng trắng vào chiếc âu màu trắng của máy, gạt công tắc. Chiếc máy đ.á.n.h trứng lập tức kêu rè rè, bắt đầu hoạt động.

Mọi người ở đây chưa ai từng thấy món đồ lạ lẫm này, không kìm được sự tò mò đều xán lại gần xem. Họ háo hức quan sát lòng trắng trứng từ dạng lỏng trong suốt chuyển dần sang màu trắng đục, rồi bắt đầu sủi bọt.

"Bà chủ Ninh, cái máy này dùng để làm gì vậy?"

"Hóa ra bánh kem chúng ta ăn là làm từ cái máy này à?"

...

Trong lúc chờ đợi, Ninh Ngưng kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của mọi người. Nhìn cô thao tác máy móc một cách thành thạo, lại còn giải thích cặn kẽ, đâu ra đấy, chẳng có vẻ gì là người lần đầu tiên sử dụng, Phạm Quốc Khánh lại một lần nữa phải thay đổi cách nhìn về cô. Bà chủ Ninh này chắc chắn là người đã va chạm nhiều, am hiểu sự đời.

Chương 155 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia