"Đương nhiên là phải vui rồi. Bà chủ Ninh hào phóng lắm. Tất cả những ai lọt vào vòng 3 phỏng vấn, dù không trúng tuyển cũng được tặng một tấm thẻ đổi điểm tâm. Cứ mang thẻ đó đến Tiệm Ninh Ký là được nhận một suất điểm tâm miễn phí!"
"Cũng không phải một suất điểm tâm đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng tấm lòng của bà chủ Ninh mới là thứ khiến người ta trân trọng!"
"Đúng đúng đúng, bà chủ Ninh tốt bụng vô cùng. Đông người thế này, mỗi người một suất, các anh chị tính xem cô ấy phải tặng không bao nhiêu tiền. Chúng tôi áy náy lắm, cứ bảo không thể để cô ấy chịu thiệt, nhưng cô ấy cứ một mực khăng khăng. Chỉ riêng điểm này thôi, tôi dám chắc bà chủ Ninh sau này nhất định sẽ làm ăn phát đạt, tiền vô như nước!"
"Mặc kệ người khác nghĩ sao, từ nay về sau, điểm tâm nhà tôi tôi chỉ mua mỗi của Tiệm Ninh Ký thôi!"
"Tôi cũng thế, tôi cũng thế. Bà chủ Ninh là người đôn hậu, tôi bỏ tiền ra mua ở đây cũng thấy mát ruột mát gan!"
...
Tiếng lành đồn xa, tin tức về buổi phỏng vấn tuyển nhân viên tặng kèm điểm tâm miễn phí của Tiệm Ninh Ký nhanh ch.óng lan truyền khắp một khu vực nhỏ. Chuyện đi phỏng vấn kiểu này chưa ai từng gặp, nên hành động của bà chủ Ninh lập tức nhận được vô số lời tán dương. Những khách hàng trung thành của Tiệm Ninh Ký khi nghe mọi người thi nhau khen ngợi bà chủ Ninh, trong lòng cũng tự nhiên nảy sinh một niềm tự hào khó tả.
——
Tối hôm đó tại nhà Lý Tiểu Chanh.
Anh trai của Lý Tiểu Chanh, Lý Vận Sinh, vừa đi làm về, bước qua cửa câu đầu tiên đã hỏi ngay: "Lý Tiểu Chanh! Kết quả phỏng vấn sao rồi?"
Lý Tiểu Chanh vừa bưng đĩa cá hấp từ trong bếp bước ra. Nghe tiếng anh trai, cô cố tình bê đĩa cá đi lướt qua mặt anh, dùng tay phẩy phẩy hương thơm của món cá về phía anh.
"Anh ngửi xem, mùi gì thơm thế?"
Lý Vận Sinh đáp theo phản xạ: "Mùi cá chứ mùi gì. Thôi bỏ qua chuyện này đi, em kể anh nghe xem hôm nay đi phỏng vấn ở Tiệm Ninh Ký kết quả ra sao rồi?"
"Sao là sao? Chẳng lẽ anh không nhận ra hôm nay nhà mình có gì khác lạ à?" Lý Tiểu Chanh xoay người đặt đĩa cá lên bàn ăn.
Lúc này Lý Vận Sinh mới để ý thấy trên bàn ăn bày biện la liệt các món ăn, thịnh soạn chẳng kém gì mâm cỗ ngày Tết!
"Làm nhiều món ngon thế này, hôm nay nhà mình có khách à?" Anh ta ngó nghiêng xung quanh. Làm gì có vị khách nào đâu!
Lý Tiểu Chanh không nhịn được nữa, buông một chữ nhận xét ông anh mình: "Ngốc!"
"Ê này!" Lý Vận Sinh hậm hực lên tiếng.
"Em gái con nói đúng đấy, con ngốc thật. Con không thấy em con nó đang cười tươi như hoa à, chẳng lẽ không đoán ra là nó trúng tuyển rồi sao?" Bố Lý từ trong buồng bước ra, tay cầm chai rượu, tay kia bưng hai chiếc ly nhỏ.
Lý Vận Sinh sững sờ một giây, sau khi định thần lại, anh hớt hải chạy vào bếp, vui mừng xoa đầu Tiểu Chanh: "Lý Tiểu Chanh, em trúng tuyển thật á?"
Lý Tiểu Chanh vùng vằng thoát khỏi bàn tay của anh trai: "Nói thừa. Em không trúng tuyển chẳng lẽ anh trúng tuyển? Mà này, em đã nói bao nhiêu lần rồi! Không được xoa đầu em cơ mà!"
"Được rồi, được rồi, lần sau anh không xoa nữa. Em mau kể quá trình phỏng vấn cho anh nghe đi, anh đang tò mò c.h.ế.t đi được đây!"
Mẹ Lý xúc đĩa rau luộc cuối cùng từ trong chảo ra, đưa cho con trai: "Thôi nào, bê đĩa rau ra bàn đi đã. Lát nữa bảo em gái con nó kể cho mà nghe!"
Lý Vận Sinh cười tít mắt nhận đĩa rau, tiện tay bốc một cọng cho vào miệng: "Lý Tiểu Chanh, nói gì thì nói, em vào làm ở Tiệm Ninh Ký rồi, có phải từ nay nhà mình muốn ăn điểm tâm Ninh Ký thì không cần phải xếp hàng nữa không?"
"Mẹ ơi, mẹ xem anh con kìa. Mới đi làm về tay chưa rửa đã bốc thức ăn, đĩa rau này con không thèm ăn đâu nhé! Mà em còn chưa đi làm ngày nào, anh đã tính chuyện nhờ vả kiếm chác rồi. Có ông anh nào như anh không hả?"
Mẹ Lý giơ tay định đ.á.n.h vào vai con trai. Lý Vận Sinh nhanh nhẹn né đòn, bưng đĩa rau chạy tót ra khỏi bếp: "Ăn cơm, ăn cơm thôi!"
"Cái thằng ranh này, lớn tồng ngồng rồi mà lúc nào cũng lấc cấc!" Mẹ Lý lắc đầu bó tay, rồi quay đi lấy đũa bát.
Lý Tiểu Chanh gật đầu phụ họa: "Đúng đấy mẹ! Chẳng có dáng dấp của người anh trai chút nào!"
Lý Vận Sinh nghe thấy nhưng giả điếc làm ngơ. Anh ta vẫn hớn hở rót đầy hai ly rượu cho bố và mình: "Bố ơi, tối nay con phải hầu rượu bố vài ly mới được!"
"Nhất trí luôn!"
Khi cả nhà đã quây quần đông đủ bên mâm cơm, bố Lý nâng ly rượu lên: "Nào, hôm nay là Tết Dương lịch, tính theo lịch Tây thì cũng là năm mới rồi. Đây coi như là chuyện vui thứ nhất. Bé Chanh nhà ta đi phỏng vấn thành công, tìm được công việc như ý. Đây là chuyện vui thứ hai. Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn. Cả nhà mình cùng cạn ly để chúc mừng nào!"