Mẹ Lý cũng tiếp lời: "Đúng vậy, phải chúc mừng bé Chanh phỏng vấn thành công! Bà chủ Ninh bảo ngày mai bắt đầu đi làm luôn đúng không con?"
Lý Tiểu Chanh dùng hai tay nâng ly nước ngọt, cười tươi tắn đáp: "Vâng ạ, bà chủ Ninh bảo ngày mai là ngày làm việc đầu tiên của con."
Sau khi mọi người nâng ly chạm cốc, Lý Vận Sinh vừa đặt ly rượu xuống đã hối thúc: "Em còn chưa kể em phỏng vấn thế nào mà. Nhanh kể cho bố mẹ nghe xem nào!"
"Là bố mẹ muốn nghe hay anh muốn nghe hả? Bớt mượn cớ bố mẹ để hóng chuyện đi!" Lý Tiểu Chanh lườm ông anh trai một cái, nhưng cô vẫn kể lại tường tận những sự việc diễn ra ở Tiệm Ninh Ký hôm nay cho bố mẹ nghe.
Nghe đến chuyện phỏng vấn có tận 3 vòng, đặc biệt là nội dung của hai vòng sau, Lý Vận Sinh không khỏi trầm trồ: "Quả không hổ danh là bà chủ Ninh, đúng là có phong cách riêng. Kiểu phỏng vấn này độc đáo thật đấy!"
"Thế mà anh đã bảo là độc đáo rồi á? Anh đúng là ếch ngồi đáy giếng. Anh có biết kết quả phỏng vấn được công bố như thế nào không?" Lý Tiểu Chanh nhướng mày, vẻ mặt đầy tự hào, lôi từ trong túi áo ra một chiếc phong bì giấy kraft: "Kết quả phỏng vấn được giấu trong chiếc phong bì này đây. Mỗi người chúng con đều nhận được một cái. Mọi người mở ra xem thử đi!"
Lý Vận Sinh đặt đũa xuống, tò mò nhận lấy chiếc phong bì giấy kraft. Anh rút ra một tấm bìa cứng màu trắng và một tờ giấy đỏ. Trên tấm bìa trắng ghi "Một cân bánh xốp trứng gà". Anh đưa tấm bìa trắng cho mẹ, rồi mở tờ giấy đỏ ra. Trên đó ghi dòng chữ: "Chúc mừng bạn đã trúng tuyển."
Lý Tiểu Chanh giải thích: "Tấm thẻ điểm tâm này dành cho tất cả những ai lọt vào vòng 3, ai cũng có một tấm. Nhưng tờ giấy đỏ này thì chỉ có mình con có thôi. Lúc bà chủ Ninh đích thân phát chiếc phong bì này cho từng người, con còn tưởng sắp có vòng phỏng vấn tiếp theo, ngờ đâu đó lại là kết quả cuối cùng!"
"Ý con là chiếc phong bì này do chính tay bà chủ Ninh đưa cho con à?" Bố Lý nhận lấy tờ giấy đỏ từ tay mẹ Lý, tò mò hỏi.
"Vâng ạ! Bà chủ Ninh đích thân trao tận tay cho mỗi người chúng con."
Bố Lý gật gù tán thưởng: "Vị bà chủ Ninh này quả là người có tầm nhìn. Bé Chanh à, con phải cố gắng theo học hỏi cô ấy cho tốt. Công việc có vất vả một chút cũng không sao, quan trọng là phải kiên trì. Chỉ cần con học hỏi được chút đỉnh kinh nghiệm từ cô ấy, thì bố mẹ sau này cũng không còn phải lo lắng cho tương lai của con nữa!"
Mẹ Lý cũng gật đầu đồng tình: "Đúng thế. Đã đi làm thì phải làm cho đàng hoàng. Tuyệt đối không được phụ sự tin tưởng mà bà chủ Ninh đã dành cho con!"
Thấy nét mặt nghiêm túc của bố mẹ, và ngay cả ông anh trai hay bông đùa cũng trở nên chín chắn hơn, Lý Tiểu Chanh hứa hẹn với họ, như thể đang đứng trước mặt bà chủ Ninh: "Bố mẹ cứ yên tâm, con hứa sẽ làm việc thật chăm chỉ. Con rất ngưỡng mộ bà chủ Ninh và vô cùng yêu thích công việc này!"
Được ngày ngày hít hà mùi điểm tâm thơm lừng ngọt ngào, lại còn được làm việc cùng một nữ doanh nhân xuất chúng như bà chủ Ninh. Vui sướng còn không hết, làm sao cô có thể phụ lòng bà chủ Ninh được chứ!
...
Sáng hôm sau, những khách hàng quen thuộc đến mua điểm tâm tại Tiệm Ninh Ký ngạc nhiên phát hiện ra một gương mặt mới. Đó là một cô gái trẻ mặc chiếc áo blouse trắng tinh tươm. Cô ấy có khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt to tròn, mỗi khi cười trông cực kỳ đáng yêu.
"Bà chủ Ninh, có người phụ giúp rồi đấy à. Chúc mừng cô nhé."
"Bà chủ Ninh ơi, từ nay cô có làm thêm nhiều bánh để bán không?"
Ninh Ngưng liếc nhìn Lý Tiểu Chanh đang bận rộn gói bánh xốp trứng gà, rồi mỉm cười đáp lời khách: "Dạ vâng. Nhân viên mới nhà tôi mới vào làm hôm qua, thao tác có lẽ chưa được thuần thục lắm, mong mọi người thông cảm và kiên nhẫn một chút nhé."
"Không sao, không sao đâu. Nhân viên mới ai lúc đầu chẳng vậy. Làm lâu dần quen tay là sẽ nhanh thoăn thoắt thôi mà."
Lý Tiểu Chanh cẩn thận xếp những chiếc bánh xốp trứng gà vào hộp, bọc kỹ bằng lớp giấy nến. Sau đó, cô đậy nắp hộp lại, cho vào chiếc túi xách giấy, rồi tươi cười nói với khách: "Của bác một cân bánh xốp trứng gà, một cân bánh táo. Tổng cộng là 2 đồng rưỡi ạ."
Nhận lấy 3 đồng từ tay khách, Lý Tiểu Chanh nhanh nhẹn thối lại 5 hào: "Đây là tiền thừa của bác ạ, cảm ơn bác, hẹn gặp lại bác lần sau nhé!"
Tiễn xong một vị khách nữa, Lý Tiểu Chanh mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sáng sớm hôm nay, khi vừa đặt chân đến Tiệm Ninh Ký, tâm trạng cô đan xen giữa sự hồi hộp và phấn khích. Bà chủ Ninh thân chinh lấy cho cô một chiếc bánh Dorayaki vừa ra lò. Ban đầu cô còn hơi ngại ngùng từ chối, bởi làm gì có chuyện nhân viên chưa bắt đầu làm việc mà đã được ăn quà vặt. Nhưng trước lời mời nhiệt tình của bà chủ và sức hấp dẫn không thể chối từ của chiếc bánh Dorayaki thơm lừng, cô đành vui vẻ nhận lấy.