Khói bốc lên nghi ngút từ nồi nước. Ninh Ngưng mở nắp vung, nghe tiếng nước sôi sùng sục và nhìn những bọt nước nhỏ xíu nổi lên dưới đáy nồi. Cô bê khay sủi cảo đến, đếm 8 cặp, tức là 16 chiếc sủi cảo, rồi thả vào nồi nước đang sôi sục.
Dùng thìa khuấy nhẹ để sủi cảo không dính vào nhau, trong lúc chờ sủi cảo chín, Ninh Ngưng bắt tay vào thái đồ nguội. Buổi trưa cô ăn lạp xưởng, bữa tối cô thái một ít tai heo. Những lát tai heo thái mỏng như cánh ve, chấm thêm chút tương ớt sa tế cay nồng, giòn sần sật, chắc chắn sẽ rất ngon miệng.
Món củ cải trắng hầm thịt bò bữa trưa vẫn còn hơn nửa nồi, cô vẫn để ủ ấm trong nồi đất. Củ cải trắng ngấm đẫm gia vị, hương vị còn đậm đà hơn cả bữa trưa.
Sau khi dọn xong các món ăn lên bàn, Ninh Ngưng mang thêm một đĩa dâu tây tươi ra.
Cô gắp một chiếc sủi cảo béo tròn, chấm vào giấm. Sủi cảo thêm giấm như được thổi thêm linh hồn. Nhân sủi cảo cô có cho thêm chút tiêu xay, càng ăn càng thấy cay cay. Vị chua cay hòa quyện cùng hương thơm của thịt bò và cà rốt. Cứ một ngụm một cái, ăn cực kỳ đã miệng.
Thấy hơi cay, cô lại uống ngụm trà sữa trân châu hoặc c.ắ.n một miếng dâu tây. Tiếc nuối duy nhất là không có tivi để xem chương trình Gala chào Xuân.
Ra Tết, cô nhất định sẽ đi xem nhà. Với số tiền tiết kiệm hiện tại, cô hoàn toàn đủ khả năng mua một căn nhà. Đến lúc đó, cô sẽ sắm một chiếc tivi to đùng, muốn xem lúc nào thì xem!
Tiếng cười nói vui vẻ của mọi người ngoài đường vọng vào. Ninh Ngưng đang ăn sủi cảo bỗng cảm thấy có chút hụt hẫng. Miệng thì cứ nói đón Tết một mình cũng tốt, nhưng cả Tiệm Ninh Ký rộng lớn trống trải chỉ có mình cô, màn đêm buông xuống lại càng thêm phần tĩnh mịch.
Thức ăn thừa lại, Ninh Ngưng không cố ép mình ăn cố. Cô cất tất cả vào nhà kho không gian, sau đó đứng dậy, mặc áo ấm, đội mũ, quàng khăn cẩn thận rồi ra ngoài.
Quầy tạp hóa gần nhà đang có rất đông trẻ con xúm lại mua pháo. Ninh Ngưng kéo cao chiếc khăn quàng cổ che kín mũi rồi cũng bước tới.
"Bác có bán pháo hoa không ạ?"
"Pháo hoa à? Mấy loại này đều là pháo hoa đấy!" Ông chủ tiệm tạp hóa đang bưng chiếc bát sắt tráng men màu vàng đất, bên trong đầy ắp sủi cảo. Mấy loại pháo này chỉ bán chạy trong mấy ngày Tết, qua đợt này là ế ẩm ngay. Vì thế, ngay cả trong bữa cơm tất niên, ông cũng phải vừa ăn vừa bán hàng.
Ninh Ngưng lấy mỗi loại hai hộp theo hướng tay ông chủ chỉ. Thấy Ninh Ngưng gom một lúc nhiều pháo thế, ông chủ vội vàng đặt bát sủi cảo xuống: "Cô ơi, cô có mang túi không?"
"Dạ không ạ!"
Ông chủ tiệm phản ứng rất nhanh nhạy. Nghe cô nói không mang, ông liền bảo vợ vào trong nhà tìm một chiếc túi.
Đám trẻ con đang vây quanh quầy tạp hóa thấy Ninh Ngưng mua nhiều pháo hoa như vậy thì mắt tròn mắt dẹt. Thấy Ninh Ngưng lấy thêm một loại pháo nữa, một cậu bé mũm mĩm có khuôn mặt tròn xoe vội vàng nói chen vào:
"Cái này là gậy tiên nữ đấy ạ! Cầm trên tay rồi vẫy vẫy! Chơi thích lắm!"
Ninh Ngưng mỉm cười nhìn bọn trẻ. Quả nhiên lũ con trai tuổi này rất khoái mấy món đồ chơi như s.ú.n.g ống, pháo nổ. "Các em ăn xong bữa cơm tất niên chưa?"
"Bọn em ăn xong rồi ạ!"
"Nó nói dối đấy, nhà nó vẫn đang ăn mà!"
"Tao không nói dối, ông nội với bố tao đang uống rượu nên chưa ăn xong. Nhưng tao với mẹ tao ăn xong rồi!"
...
Đúng là cái tuổi hiếu động, chỉ một chuyện cỏn con cũng cãi nhau um tỏi, giọng đứa nào đứa nấy cứ lanh lảnh.
Lúc này, một bé gái đứng cạnh quầy tạp hóa nhìn Ninh Ngưng, ánh mắt đầy mong đợi: "Chị ơi, cho em xem chị đốt pháo hoa được không ạ?"
Lời vừa dứt, lũ con trai đang chí ch.óe cãi nhau cũng im bặt. Chớp mắt, tất cả đều hướng đôi mắt sáng rực về phía Ninh Ngưng.
Ninh Ngưng hắng giọng: "Được thôi, nhưng các em phải chú ý an toàn nhé. Đứng xa ra một chút, không được lại gần. Có hứa với chị được không nào?"
"Đồng ý ạ!" Lũ trẻ đồng thanh hô vang.
Nhìn những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bọn trẻ, Ninh Ngưng cũng bất giác mỉm cười theo. Ra ngoài hít thở chút không khí quả nhiên có lợi, tâm trạng cô đã khá hơn rất nhiều.
Trả tiền xong, Ninh Ngưng xách túi "chiến lợi phẩm" trở về Tiệm Ninh Ký trong sự hộ tống của đám trẻ con.
Thấy Ninh Ngưng bước đến Tiệm Ninh Ký rồi dừng lại, một cậu bé tò mò hỏi: "Chị ơi, nhà chị ở đây ạ? Chỗ này chẳng phải là tiệm bán bánh xốp trứng gà sao?"
"Đúng rồi, chị sống ở đây à?"
Ninh Ngưng không ngờ đến lũ trẻ con cũng biết Tiệm Ninh Ký nổi tiếng với món bánh xốp trứng gà. Cô quay lại gật đầu xác nhận.
"Đúng vậy, chị sống ở đây. Được rồi, các em lùi lên trên này một chút, không ai được chạy xuống đường đâu nhé. Phải chú ý an toàn, làm được không nào?"