Tuy nhiên, ngay tại huyện Hà An của chúng ta lại có một tiệm điểm tâm mà ở đó, người chủ tiệm tài hoa đã nhào nặn ra những chiếc bánh mang hình dáng sống động hệt như những đóa hoa đào thật, giúp chúng ta mãn nhãn và tận hưởng thú vui thưởng hoa ngay giữa mùa đông giá rét. Hôm nay, chúng ta đang có mặt tại Tiệm điểm tâm Ninh Ký, nằm cạnh bệnh viện Huyện Hà An...

Quý vị có thể thấy bên ngoài tiệm đang có một hàng người xếp hàng rất dài. Vậy thì chúng ta hãy cùng phỏng vấn một vài vị khách để tìm hiểu xem động lực nào khiến họ sẵn sàng chịu đựng cái rét căm căm của buổi sáng sớm để đến đây xếp hàng chờ đợi nhé."

Thái Minh Hoa chĩa mic phỏng vấn một nam thanh niên. Anh chàng nhìn thấy micrô và máy quay thì hơi sững người. Người đứng trước anh ta nghe thấy câu hỏi của Thái Minh Hoa liền không kìm được mà cướp lời: "Vì ngon ạ! Bánh hoa đào ăn thực sự rất ngon! Hôm qua tôi vừa đến, hôm nay lại đến, và ngày mai tôi vẫn định đến mua tiếp!"

Thái Minh Hoa hướng micrô về phía mình: "Anh mua nhiều Bánh hoa đào thế có ăn hết không ạ?" Nói xong, cô lại chĩa mic về phía họ.

"Thú thực với chị, tôi đi làm xa ở Quảng Châu. Ăn Tết xong chuẩn bị vào lại trong đó, tôi tính mua chút đặc sản quê nhà mang vào biếu sếp và các anh em đồng nghiệp. Nói gì thì nói, người ta cũng chiếu cố mình cả năm trời. Tôi định mua biếu sếp và lãnh đạo mỗi người một hộp Bánh hoa đào, để họ biết quê tôi cũng có của ngon vật lạ chứ bộ!"

Có rất nhiều người mang chung một suy nghĩ như anh ta. Mọi người đều nhất trí rằng Bánh hoa đào của Tiệm Ninh Ký vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng, bao bì đóng gói lại vô cùng sang trọng, dùng làm quà biếu thì đảm bảo vô cùng nở mày nở mặt!

Thái Minh Hoa tiếp tục phỏng vấn một nữ đồng chí. Mặc dù có chút bẽn lẽn, cô gái vẫn nhìn thẳng vào ống kính, dũng cảm bày tỏ suy nghĩ của mình.

"Em thấy Bánh hoa đào rất đẹp, ăn lại ngon nữa. Nhưng còn một lý do khác nữa là em vẫn chưa sưu tập đủ thẻ Phúc."

Nói xong, cô gái khẽ mím môi cười bẽn lẽn.

Lời thú nhận chân thật này khiến những người xung quanh bật cười thiện ý. Nói trắng ra, chỉ là bốn tấm thẻ chữ thôi mà, sao việc sưu tầm lại gian nan đến thế. Mặc dù mọi người đa phần đều trao đổi qua lại với nhau, nhưng vẫn có rất nhiều người chưa gom đủ bộ. May mà hạn ch.ót là Rằm tháng Giêng, nên vẫn còn chút thời gian.

Thái Minh Hoa bản thân cũng đang ráo riết sưu tầm thẻ Phúc. Cô thấu hiểu sâu sắc tâm trạng của nữ đồng chí này. Trước khi gom đủ bộ, cô cũng từng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi để tìm người đổi thẻ.

"Vậy chúc em may mắn nhé, hy vọng lần này em sẽ bốc được tấm thẻ mình đang cần!" Sau khi dời micrô đi, cô nói nhỏ với nữ đồng chí kia: "Em còn thiếu thẻ chữ gì? Để chị xem chỗ chị có dư không!"

"Em thiếu chữ 'Trình' ạ!"

"Chỗ chị dư chữ đó đấy! Lát nữa em kiểm tra xem có bốc trúng chữ 'Trình' không, nếu không phải thì cứ đến đài truyền hình tìm chị, chị tên Thái Minh Hoa, chị sẽ tặng em tấm thẻ đó!"

Nói xong, cô nháy mắt tinh nghịch với cô gái đang có biểu cảm mừng rỡ ra mặt. Chẳng hiểu sao, không giống như cảm giác đang làm một buổi phỏng vấn công việc, lần này cô thực sự mong muốn, từ tận đáy lòng, được nghe mọi người dành những lời khen ngợi chân thành nhất cho Tiệm Ninh Ký.

Càng nhiều người khen càng tốt, khen càng dài càng tốt!

Tác giả: Nam Nhan Hề

Sáng mùng sáu, cả nhà Từ Úy Lâm đang quây quần ăn sáng quanh bàn.

Ông nội Từ ngồi ở ghế chủ tọa, nhìn bản tin buổi sáng đang phát trên tivi, có chút không hài lòng liền đặt đũa xuống.

"Lát nữa ăn sáng xong, tôi sẽ thu dọn đồ đạc đi về."

Mẹ Từ liếc nhìn chồng. Tay cầm thìa của Từ Hải khựng lại, ngước mắt nhìn ba: "Ba, chẳng phải đã nói là sẽ ở lại đây đến qua rằm tháng Giêng sao ạ?"

Ông nội Từ lại bưng bát cơm lên, lơ đãng nói: "Sống chung không hợp, ăn cơm thì nên yên tĩnh, tivi cứ oang oang lên là thế nào?"

Từ Hải quay đầu nhìn tivi đang phát, gọi: "Dì Trương, ra tắt tivi giúp con với!"

Dì Trương vâng dạ, bước về phía tivi.

"Từ từ đã!"

Từ Úy Lâm đặt bát đũa xuống, "Lát nữa cháu sẽ tự tắt."

Nói với dì Trương xong, anh lại nhếch khóe môi cười với những người khác trên bàn: "Con ăn no rồi, mọi người cứ ăn thong thả nhé!"

Sau đó, Từ Úy Lâm đứng dậy đi về phía ghế sô-pha, ngồi xem tin tức.

Những người khác trên bàn, bao gồm cả ông nội Từ, đều thấy kỳ lạ, đưa mắt nhìn nhau khó hiểu.

"Tivi là nó bật à?" Từ Hải húp một ngụm cháo, giả vờ hỏi bâng quơ.

Mẹ Từ lắc đầu: "Em không rõ, lúc em ra thì tivi đã bật sẵn rồi."

Từ Úy Tinh chưa đợi ai hỏi đã tự giác lên tiếng: "Con ra muộn nhất."

Dì Trương thì không thể nào, ông nội Từ lại càng không. Vậy người bật tivi chỉ có một. Mọi người đồng loạt nhìn về phía Từ Úy Lâm đang ngồi uống trà trên sô-pha.

Chương 241 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia