Mẹ Từ hắng giọng, mỉm cười dò hỏi: "Úy Lâm, trong viện có tin tức gì dặn các con phải chú ý theo dõi à?"

"Chắc không phải đâu, nói nghiêm túc thì giờ vẫn chưa hết Tết, cho dù có chuyện gì lớn thì thường cũng gác lại, qua Tết rồi tính. Hơn nữa, nếu thật sự có chuyện, trên báo chí sáng nay đã đăng rồi, anh xem báo hôm nay chẳng có sự kiện gì lớn cả." Từ Hải một mực bác bỏ giả thiết này.

"Không có gì đâu, con chỉ muốn xem bản tin buổi sáng chút thôi."

Nhận ra hành động của mình có vẻ hơi lộ liễu, Từ Úy Lâm đành nói một câu chống chế.

Đột nhiên, màn hình tivi chuyển cảnh đến phòng thu hình, một nam MC mỉm cười nói: "Điểm tâm luôn là gia vị không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Hiện nay, cùng với việc nhà nước đẩy mạnh cải cách thể chế kinh tế thị trường, các loại điểm tâm trên thị trường ngày càng phong phú. Trong bối cảnh đó, người dân có nhiều lựa chọn hơn. Nhưng dù vậy, những ngày gần đây trên đường phố huyện Hà An chúng ta lại xuất hiện một cảnh tượng: từ sáng sớm đã có rất nhiều người xếp hàng dài trước một tiệm điểm tâm. Hãy cùng theo chân phóng viên của chúng tôi ghé thăm tiệm này để tìm hiểu thực hư nhé."

Giọng nói vừa dứt, trên tivi hiện ra một tấm biển hiệu bằng gỗ, trên đó khắc mấy chữ: Tiệm điểm tâm Ninh Ký.

Mẹ Từ vừa nhìn thấy liền thốt lên: "Ôi, đây chẳng phải là tiệm điểm tâm Ninh Ký sao? Bà chủ Ninh lên tivi rồi kìa!"

Từ Úy Tinh cũng vội vàng bỏ ly sữa xuống, chạy đến ngồi trên sô-pha: "Anh, anh vặn tiếng to lên chút đi."

Từ Úy Lâm không nhúc nhích, ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt xuất hiện trên tivi. Hôm qua lúc anh mang chè hạt sen tuyết nhĩ đến, cô có nhắc đến chuyện lên tivi, còn bảo ăn Tết nhiều quá, sợ lên hình trông sẽ tròn xoe một vòng.

Bây giờ xem ra, nỗi lo của cô hoàn toàn thừa thãi.

Cho dù xuất hiện trên tivi, khuôn mặt cô vẫn nhỏ nhắn xinh xắn.

Từ Úy Tinh thấy gọi anh không được, đành tự mình ra vặn to âm lượng.

Đúng lúc phóng viên đang phỏng vấn bà chủ Ninh: "Bà chủ Ninh, hãy gửi lời chào đến quý vị khán giả đang ngồi trước màn hình tivi đi nào!"

Chỉ thấy bà chủ Ninh mỉm cười tự nhiên, phong thái hào phóng trước ống kính, rành rọt nói: "Xin chào quý vị khán giả đang theo dõi truyền hình, tôi là Ninh Ngưng, chủ tiệm điểm tâm Ninh Ký. Rất vui vì có thể gặp gỡ mọi người theo cách này."

"Không tồi, khá tự tin đấy!" Từ Hải nghe thấy giọng nói trên tivi, quay đầu lại nhìn một cái rồi khen ngợi.

"Đúng vậy, ăn nói rõ ràng, phóng khoáng, trông rất có khí chất." Mẹ Từ cũng tán thưởng.

Nghe cha mẹ khen ngợi Ninh Ngưng, vẻ mặt Từ Úy Lâm vẫn điềm tĩnh, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.

Còn ông nội Từ khi nhìn thấy gương mặt trên tivi, chỉ nhạt nhẽo buông một câu: "Nhìn là biết một đồng chí tốt, người ta nói tâm sinh tướng. Mọi người nhìn ánh mắt con bé kìa, đối diện với ống kính không hề né tránh, ánh mắt ôn hòa nhưng đầy nội lực, điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ tâm trí con bé rất vững vàng. Trong cuộc sống hàng ngày, chắc chắn con bé là người có chủ kiến, đã nghĩ là làm. Những người như vậy thường phải chú ý đến tỳ vị và gan nhiều hơn, nhưng tôi thấy tròng trắng mắt của con bé rất trong trẻo, nên phương diện này chắc không có vấn đề gì lớn."

Từ Úy Lâm yên lặng lắng nghe, thầm so sánh với mạch tượng mà anh từng bắt cho cô lần trước, cơ bản không có gì sai lệch. Tuy nhiên, sau này vẫn phải tìm cơ hội dẫn Ninh Ngưng đến trước mặt ông nội để ông đích thân bắt mạch.

"Ba, cô ấy chính là bà chủ của tiệm điểm tâm Ninh Ký đấy, món bánh Đào Hoa Tô là do cô ấy làm đó ạ." Mẹ Từ cười nói.

Mọi năm, ông nội Từ thường rời cái sân trồng thảo d.ư.ợ.c của mình để đến đây ở vài ngày dịp Tết. Một là để đoàn tụ gia đình, hai là sợ mấy đứa trẻ con nghịch ngợm nhổ mất thảo d.ư.ợ.c của ông, nên ông thà tự mình qua đây chứ không muốn cả nhà kéo đến đó.

Nếu hỏi năm nay có gì khác biệt so với mọi năm, thì đúng là liên quan đến chuyện ăn uống. Trước đây, ông nội Từ không thích ăn điểm tâm, vì điểm tâm thường ngọt, ăn nhiều dễ sinh thấp nhiệt, dễ bị nóng trong.

Nhưng năm nay, ngày nào ông cũng ăn điểm tâm của Ninh Ký, dù là bánh sữa dừa hay bánh óc ch.ó. Lần đầu tiên cầm chiếc bánh Đào Hoa Tô trên tay, ông lão đã ngắm nghía rất lâu. Dù ngoài miệng không nói, nhưng ai cũng nhận ra ông rất thích món bánh này.

Nghe con dâu nói vậy, ông nội Từ gật đầu: "Không tồi. Món bánh Đào Hoa Tô đó công đoạn làm rất phức tạp, con bé có thể làm ra từng chiếc bánh với hình thức đều tăm tắp như vậy, đủ chứng minh nó là người có năng lực và kiên nhẫn. Hy vọng con bé sẽ ngày càng phát triển!"

Nhìn khuôn mặt trẻ trung trên tivi, ông nội Từ không khỏi đưa mắt nhìn sang cháu nội mình.