Chẳng ai ngờ bà chủ Ninh lại thốt ra câu nói ấy. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, bà chủ Ninh bị ngốc rồi sao? Sao lại đi chào hàng hộ người khác thế này?
Ngay cả Trình Đức Phát cũng không ngờ người phụ nữ này lại đỡ chiêu theo cách đó. Ông ta bất giác đẩy đẩy vành mũ Lôi Phong, tình hình này là sao đây?
Không đúng kịch bản chút nào!
"Mang bánh trôi ra đi em." Thấy Lý Tiểu Chanh đứng ngây ra như xem kịch, Ninh Ngưng bất đắc dĩ nhắc khéo một câu.
Chẳng những thế, Ninh Ngưng còn công khai đi từng bước đến trước sạp hàng của Trình Đức Phát.
"Tôi xem thử được không?"
Trình Đức Phát sững người mất hai giây, sau đó lại nhìn Ninh Ngưng bằng ánh mắt cảnh giác cao độ: "Cô định làm gì? Cô đừng hòng đuổi tôi đi!"
Ninh Ngưng bật cười: "Ông nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ muốn xem chất lượng bánh trôi của ông thế nào thôi. Dù sao thì tôi vừa mới giới thiệu cho bà con mà, lỡ chất lượng không ra gì thì tôi còn phải rút lại lời nói ấy chứ."
Dù vậy, Trình Đức Phát vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác. Ông ta ngó dọc ngó xuôi rồi lại nhìn Ninh Ngưng. Đôi mắt người phụ nữ trước mặt toát lên vẻ chân thành, nhưng trong bụng ông ta vẫn đ.á.n.h lô tô, cô ta có lòng tốt thế sao?
"Rốt cuộc cô muốn làm trò gì?"
Ninh Ngưng thở dài, khoanh hai tay trước n.g.ự.c. Cô hơi nghiêng người, để ông ta nhìn rõ đám đông phía sau mình: "Giữa bao nhiêu con mắt thế này thì tôi làm được gì chứ? Đơn giản là muốn xem hàng họ của ông thế nào thôi. Đừng nói là ông dám mang sạp đến bày trước cửa tiệm Ninh Ký của tôi, mà lại không dám cho tôi xem thử đấy nhé?"
"Tôi mà không dám á? Làm gì có chuyện đó, cô đi dò hỏi xem tôi là ai! Nói thẳng cho cô biết, tôi tên Trình Đức Phát, tổ tiên nhà tôi đời đời làm nghề bán bánh trôi. Từ lúc bắt đầu có trí nhớ, tôi đã biết nặn bánh trôi rồi. Bánh do tay tôi làm ra, chắc chắn phải đạt mức này!"
Ông ta giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt tràn đầy tự hào.
Ninh Ngưng hoàn toàn không nghi ngờ năng lực của ông ta. Dám mang sạp hàng đến bày trước cửa tiệm cô giữa lúc bánh trôi bảy màu đang gây sốt thế này, nếu không có chút bản lĩnh thì quả thật không dám to gan như vậy.
Như thể muốn dốc sức chứng minh bản thân, Trình Đức Phát vứt bỏ mọi sự phòng bị, lật tung mảnh vải bông đậy trên mẹt lên.
"Nhìn đi! Bánh trôi của tôi thế nào? Chẳng kém cạnh cái món bánh trôi bảy màu của cô đâu nhé!"
Ninh Ngưng nhìn những viên bánh trôi nằm gọn gàng trong mẹt, màu sắc rất đẹp, kích thước lại đều tăm tắp. Chỉ nhìn bằng mắt thường cũng thấy chất lượng quả thật không tồi.
"Ừm, xứng đáng với giá 5 hào một cân. Nhìn là biết, ông đúng là một người thợ lành nghề."
"Điều đó là dĩ nhiên! Điều khiến Trình Đức Phát tôi tự hào nhất chính là khả năng nặn bánh trôi điêu luyện." Khi nói câu này, lưng Trình Đức Phát ưỡn thẳng tắp, đây chính là niềm kiêu hãnh của ông ta!
Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt vọng lại từ bên cạnh.
Nụ cười trên mặt Trình Đức Phát vụt tắt, ông ta cau mày, gặng hỏi Ninh Ngưng: "Cô thở dài cái gì!"
Ninh Ngưng chẳng buồn giải thích thêm. Cô quay sang nói với đám đông: "Chất lượng bánh trôi của ông ấy quả thật không tồi, ai có nhu cầu thì có thể mua một ít."
Nói xong, Ninh Ngưng định bỏ đi, nhưng vừa bước được một bước thì bị Trình Đức Phát gọi giật lại.
"Này! Cô đừng đi vội. Cô còn chưa nói xem bánh trôi trắng của tôi so với bánh trôi bảy màu của cô thì thế nào!"
Ninh Ngưng khựng lại, xoay người nhìn thẳng vào Trình Đức Phát. Khoảng cách không xa, cô có thể thấy rõ những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt ông ta, thấy rõ sự cố chấp không chịu nhận thua trong ánh mắt, và cả đôi môi đang khẽ run lên vì kích động.
"Ông thấy thế nào?" Ninh Ngưng hỏi ngược lại.
"Còn phải nói sao? Tôi thấy bánh trôi trắng của tôi chuẩn vị hơn của cô nhiều. Cái bánh trôi bảy màu gì đó, tôi khuyên cô cứ chuyên tâm làm điểm tâm đi, bớt làm mấy cái trò hoa hòe hoa sói ấy lại! Về khoản làm điểm tâm tôi có thể thua cô, nhưng làm bánh trôi thì tôi dám vỗ n.g.ự.c khẳng định câu đó!"
Được buông ra những lời này ngay trước mặt Ninh Ngưng khiến Trình Đức Phát vô cùng hả dạ. Cuối cùng cũng được!
Cuối cùng ông ta cũng cho kẻ đầu sỏ khiến ông ta mất ngủ cả đêm qua một bài học nhớ đời ngay trước mặt bao người.
Ninh Ngưng nhìn thấy sự kích động trong mắt ông ta, cô xoay hẳn người lại, nhìn thẳng vào Trình Đức Phát.
"Nếu trong lòng ông thực sự nghĩ như vậy, và tin tưởng tuyệt đối vào tay nghề của mình 100%, thì hôm nay ông đã không phải diễn cái màn này trước cửa tiệm tôi. Một cân bánh trôi từ 7 hào giảm giá xuống còn 5 hào, ông có thấy hổ thẹn với tay nghề của mình không?