Lấy cơ sở gì mà ông dám khẳng định bánh trôi của ông ngon hơn bánh của tôi? Tiểu Cam, lấy cho chị một túi bánh trôi bảy màu ra đây!"

Lý Tiểu Chanh nãy giờ vừa bán hàng vừa theo dõi tình hình bên này. Nghe chị Ninh gọi, cô vội vàng xin lỗi vị khách tiếp theo, cầm túi bánh trôi chạy chậm lại chỗ chị Ninh.

"Chị Ninh, bánh trôi đây!"

Ninh Ngưng nhận lấy, bóc lớp bao bì bên ngoài ra. Cô bước đến trước mặt Trình Đức Phát, nhìn chằm chằm ông ta không chớp mắt: "Hôm nay tôi sẽ cho ông thua tâm phục khẩu phục."

Cùng với bước chân của cô, một mùi thơm béo ngậy của sữa xộc thẳng vào mũi Trình Đức Phát. Thậm chí không đợi cô lên tiếng, ánh mắt ông ta đã dán c.h.ặ.t vào mấy viên bánh trôi bảy màu.

Nếu như lúc trước chưa nhìn thấy bánh trôi bảy màu, ông ta còn cho rằng việc Ninh Ký tung ra sản phẩm này chỉ là mánh lới quảng cáo, là trò mèo của bọn nghiệp dư. Nhưng rốt cuộc ông ta vẫn là thợ làm bánh lâu năm. Cho dù trong lòng rất muốn chê bai, nhưng mùi thơm ngào ngạt của bánh trôi bảy màu vẫn khiến ông ta kinh ngạc.

Những viên bánh này to gần bằng nhau, bề mặt nhẵn nhụi không hề nứt nẻ hay lòi nhân, hình dáng cũng vô cùng căng mọng, tròn vo. Bảo là không tốn công sức nhào nặn thì đúng là nói dối.

Đặc biệt là viên bánh màu trắng, muốn vỏ không bị bục nhân, người nặn phải cân đối độ dày của vỏ bánh cực kỳ chuẩn xác. Những tay thợ non nớt chắc chắn không làm được điều này.

Nếu thực sự mang bánh trôi của ông ta ra so sánh, chỉ xét về mặt thẩm mỹ cũng đã khó phân thắng bại. Hơn nữa, mùi hương sữa thơm lừng kia quả thực không thể phớt lờ, nguyên liệu dùng làm bánh chắc chắn rất chất lượng. Nếu cứ tiếp tục so đo, người chuốc lấy nhục nhã chỉ có thể là ông ta.

Trình Đức Phát bóp c.h.ặ.t đống bột bánh nát bét trong tay. Giây phút này, ông ta thậm chí còn cảm thấy may mắn vì mấy viên bánh trôi ấy đã bị bóp nát.

"Trước kia cô cũng từng bán bánh trôi à?" Trình Đức Phát vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, vặn vẹo hỏi.

Ninh Ngưng lắc đầu: "Không, bánh trôi bảy màu là món mới ra mắt."

Trình Đức Phát trố mắt, không dám tin: "Không thể nào, cô gạt tôi. Cô quên tôi làm nghề gì à? Tay nghề cỡ này, không luyện tập dăm ba năm thì đừng hòng làm được!"

Ninh Ngưng cười khẩy, tay vẫn ung dung gói túi bánh trôi bảy màu lại: "Đến nước này rồi mà ông vẫn tự cao tự đại. Ông đã nghe câu 'ếch ngồi đáy giếng' bao giờ chưa? Đừng nghĩ thế giới này chỉ quẩn quanh những gì ông nhìn thấy. Nhưng mà thôi, tôi không có hứng dạy đời ông, cũng chẳng rảnh mà đôi co với ông. Mời ông xin lỗi nữ đồng chí kia, rồi muốn đi đâu thì đi."

Ninh Ngưng nói xong, không gian tĩnh lặng vài giây. Ngay sau đó, mọi người không nhịn được vỗ tay rần rần, có người thậm chí còn huýt sáo tán thưởng.

Trình Đức Phát cau mày, xin lỗi á? Đùa kiểu gì thế?

"Ông c.h.ử.i tôi, tôi có thể bỏ qua. Ông có tôn trọng phụ nữ hay không, tôi cũng mặc kệ. Nhưng ông x.úc p.hạ.m nữ khách hàng của tôi thì không được! Hơn nữa, nữ đồng chí kia đã có ý tốt khuyên can ông, ông không nên dùng thái độ ép buộc để đối xử với cô ấy.

Nói cho nhẹ nhàng thì ông đang cố chứng minh bản thân. Còn nói khó nghe thì hành động vừa rồi của ông là quấy rối. Ông thích xin lỗi ở đây, hay muốn xin lỗi trước mặt đồng chí công an, tự ông chọn."

Khách hàng đang xếp hàng nghe vậy, trong lòng ai nấy đều mát ruột mát gan, bà chủ Ninh đang bênh vực bọn họ!

Đặc biệt là nữ đồng chí lúc nãy. Vốn dĩ cô định ngậm bồ hòn làm ngọt, coi như một bài học xương m.á.u, từ nay cạch mặt thói bao đồng. Nào ngờ bà chủ Ninh lại đứng ra bênh vực cô.

Nhìn ánh mắt kiên định của bà chủ Ninh, trong lòng cô bỗng trào dâng một sự cảm kích khó tả.

Những người xung quanh cũng bị tinh thần trượng nghĩa bất ngờ này lay động. Mọi người đồng thanh hô vang: "Xin lỗi đi! Xin lỗi đi!"

Biểu cảm trên mặt Trình Đức Phát thay đổi liên tục.

Trong đám đông bỗng có tiếng hô lớn: "Tôi nhận ra ông ta rồi, nhà ông ta không chỉ bán bánh trôi mà còn bán cả rượu gạo, rượu nếp nữa!"

Sắc mặt Trình Đức Phát trở nên vô cùng khó coi. Ông ta vội vàng quay người đi, kéo hai vạt tai của chiếc mũ Lôi Phong cụp xuống. Đống bột bánh bóp nát trong tay văng tung tóe đầy mặt ông ta, trông thật t.h.ả.m hại.

Ông ta đưa tay lên ho sặc sụa, cố lấy tay che nửa khuôn mặt.

Cuối cùng, ông ta len lén đưa mắt nhìn những người xung quanh, thấy ai cũng đang nhìn mình chằm chằm. Trình Đức Phát không ngờ sự việc lại tồi tệ đến mức này.

Nghe những tiếng hô hào ch.ói tai ấy, trong lòng ông ta dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả. Ông ta nhìn bà chủ Ninh, thấy cô hất cằm về phía nữ đồng chí kia.

Trình Đức Phát sao có thể không hiểu cô có ý gì?