"Chị Ninh! Chuông reo rồi!"
"Chị đang đứng ngay trong sân đây, em hét to thế sợ chị điếc không nghe thấy à?" Ninh Ngưng bất đắc dĩ lắc đầu.
Lý Tiểu Chanh cười trừ ái ngại: "Tại em nôn nóng muốn xem chân tướng của cái bánh nướng trứng muối này quá."
"Đẩy xe kéo qua đây." Ninh Ngưng nói, đeo găng tay vào. Cô mở nắp chắn lò nướng, một mùi thơm nức mũi của bơ sữa hòa quyện với vừng và hương bánh nướng lập tức ập vào mặt.
Ninh Ngưng dùng móc sắt nhỏ và găng tay phối hợp kéo khay nướng ra ngoài.
Trên khay nướng, từng hàng bánh nướng trứng muối xếp ngay ngắn. Những chiếc bánh tròn vo cỡ lòng bàn tay phủ một màu vàng óng ả trên đỉnh. Nhìn kỹ, giữa lớp màu vàng ấy là những đường vân trắng nhỏ li ti. Những đường vân này không hề lạc lõng mà càng tôn lên độ xốp giòn đặc trưng của chiếc bánh.
Điểm xuyết thêm chút vừng đen trên đỉnh, chiếc bánh không chỉ lan tỏa mùi thơm ngào ngạt của vừng mà còn mang tính thẩm mỹ rất cao.
Trong đầu Lý Tiểu Chanh chỉ hiện lên hai chữ.
Tinh xảo!
Tinh xảo quá, hóa ra bánh nướng trứng muối trông như thế này, đẹp quá đi mất.
Ninh Ngưng nhón lấy một chiếc, dùng tay bẻ nhẹ. Lớp vỏ giòn rụm tách ra từng lớp, để lộ nhân trứng muối được bọc gọn trong lớp đậu đỏ nhuyễn mịn.
Bánh nướng trứng muối vừa ra lò vẫn còn bốc khói nghi ngút. Ninh Ngưng chia một nửa cho Lý Tiểu Chanh: "Cẩn thận nóng đấy."
Lý Tiểu Chanh sững người một thoáng. Nghe nhắc nóng, cô vội vàng đưa tay đỡ lấy nửa chiếc bánh: "Chị Ninh, cái này để bán mà."
"Ăn thử một cái không sao đâu."
Lúc này Lý Tiểu Chanh mới nhìn lại nửa chiếc bánh nướng trứng muối trên tay. Cô đưa lên mũi ngửi thử. Một mùi hương sữa quyện với mùi thơm ngọt ngào và vị mặn mằn mặn của lòng đỏ trứng muối xộc vào mũi.
Mùi vị vốn đã rất đa tầng, không biết nếm thử sẽ ra sao.
Cô c.ắ.n một miếng nhỏ. Cảm nhận đầu tiên là độ xốp. Từng lớp từng lớp vỏ bánh mỏng tang, giòn tan, cộng với hương vừng thơm lừng, quả là tuyệt đỉnh.
Tiếp đó, Lý Tiểu Chanh cảm nhận được lớp nhân đậu đỏ nhuyễn mịn ngọt ngào, thơm lừng đậm đà. Chưa kịp đắm chìm trong hương vị ấy, cô đã c.ắ.n trúng lòng đỏ trứng muối vẫn còn ươm dầu. Vị hơi mặn, ban đầu ăn có chút không quen, nhưng không ngờ càng nhai, vị ngọt bùi của đậu đỏ nhuyễn và vị mặn thơm của trứng muối hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị hoàn toàn mới. Cô không thể diễn tả rõ đó là vị gì, chỉ thấy vô cùng kỳ diệu, ăn xong lại muốn ăn tiếp.
Tác giả: Nam Nhan Hề
Chu Căn Sinh đứng trong hàng, ông ngoái nhìn ra sau, phía sau lại có thêm bao nhiêu người nữa.
Từ sự kiện sưu tầm thẻ "Thỏ ngọc trình tường", đến chuyện bánh trôi bảy màu được lên bản tin trưa, giờ đây danh tiếng của Ninh Ký ngày càng vang xa.
"Xưởng trưởng Chu, vị trí của chúng ta có vẻ hơi xa, hay là để tôi vào trong đ.á.n.h tiếng với bà chủ Ninh một câu là ông đã đến..."
Thư ký Trịnh cảm thấy với mối giao tình hiện tại giữa Xưởng trưởng Chu và bà chủ Ninh, chắc chắn cô ấy sẽ nể mặt, ít nhất cũng không để họ phải chịu cảnh chầu chực xếp hàng cùng đám đông thế này để mua bánh nướng trứng muối.
Chu Căn Sinh nghe vậy liền lườm anh ta một cái: "Tiểu Trịnh à, cậu giữ cái suy nghĩ kiểu đó là không được rồi."
Thư ký Trịnh vội vàng im bặt.
"Cậu theo tôi làm việc bao lâu nay, đã thấy tôi đòi hỏi đặc quyền bao giờ chưa? Đến cửa hàng của người ta thì phải tuân theo quy tắc của người ta. Muốn ăn bánh nướng trứng muối thì cứ ngoan ngoãn xếp hàng đi.
Hơn nữa, cậu có thấy xếp hàng lãng phí thời gian không? Nãy giờ cậu có nghe ngóng được gì từ những cuộc trò chuyện của mọi người không? Vị nữ đồng chí đằng trước bảo nhà cô ấy giờ chỉ mua điểm tâm Ninh Ký. Còn bà cụ kia thì kể tổ dân phố nhà bà ấy có người mở sạp bán quẩy rán, làm ăn cũng khá khẩm lắm. Tôi hỏi cậu, cậu rút ra được điều gì từ những câu chuyện đó?"
Thư ký Trịnh suy nghĩ vài giây rồi mới lên tiếng: "Bây giờ có rất nhiều hộ cá thể bán đồ ăn ạ."
"Đúng vậy, sự lựa chọn của mọi người nhiều hơn, và họ cũng sẵn sàng chi tiền cho những món ngon vật lạ. Chỉ cần xưởng điểm tâm chúng ta nhận ra điều này, thì việc tìm lối thoát không hề khó!"
Chu Căn Sinh chắp hai tay sau lưng, ngẩng đầu nheo mắt nhìn tấm biển hiệu Ninh Ký từ đằng xa.
Hy vọng lần hợp tác này có thể giúp xưởng điểm tâm đổi thay diện mạo.
"Mở cửa rồi, mở cửa rồi!"
Tiếng hô hào hớn hở vang lên từ đầu hàng. Những người đang ngồi bệt dưới đất phủi vội bụi bặm, gập ghế đẩu lại, ai nấy đều nhanh ch.óng vào hàng ngay ngắn.
Lý Tiểu Chanh khệ nệ bê tấm bảng đen ra ngoài. Trên bảng, ngoài giá của bánh nướng trứng muối, còn có dòng ghi chú "Mỗi người được mua tối đa hai chiếc".