Ninh Ngưng nghe vậy liền mỉm cười. Thực ra cô mới làm phiên bản đơn giản thôi. Trước đây cô từng làm cả bánh nướng trứng muối kéo sợi, thêm một lớp vỏ nếp dẻo giữa lớp vỏ ngàn lớp và nhân đậu đỏ nhuyễn, ăn vào miệng cũng cực kỳ ngon.
Thư ký Trịnh ngồi bên cạnh thấy Xưởng trưởng Chu đã lấy bánh, anh ta mới rụt rè cầm chiếc còn lại của mình lên. Lúc đứng ngoài sân thì còn đỡ, chứ bước vào trong tiệm, mùi thơm của chiếc bánh nướng trứng muối này thực sự quá đỗi hấp dẫn. Rõ ràng anh ta cũng thường xuyên theo Xưởng trưởng lăn lộn dưới các phân xưởng, lẽ ra mùi thơm của điểm tâm không thể cám dỗ anh ta được nữa, nhưng không ngờ lần này anh ta đã tính sai.
Vừa rồi lúc bà chủ Ninh còn ở đó, anh ta ngại không dám thể hiện ra mặt, chỉ đành mượn tách trà để át đi cơn thèm. Chẳng ngờ bà chủ Ninh lại hào phóng mời họ ăn thử. Lúc này, anh ta vô cùng biết ơn vì mình là thư ký của Xưởng trưởng Chu, nên mới có diễm phúc được thơm lây thế này.
"Ừm, lớp vỏ này giòn tan. Bà chủ Ninh à, kỹ thuật làm vỏ bánh ngàn lớp của cô quả thật đạt đến trình độ thượng thừa." Xưởng trưởng Chu c.ắ.n một miếng, vội vàng lấy tay hứng những mảnh vụn rơi lả tả rồi cho nốt vào miệng.
Thư ký Trịnh thấy vậy, rốt cuộc không thể kiềm chế được nữa, bắt chước động tác của Xưởng trưởng Chu, c.ắ.n một miếng to. Khoảnh khắc hương vị ngọt ngào mịn màng của nhân đậu đỏ hòa quyện cùng vị mằn mặn bùi bùi của lòng đỏ trứng muối, đôi mắt anh ta lập tức bừng sáng.
Hóa ra bánh nướng trứng muối không thuần túy là vị ngọt hay mặn, mà là sự đan xen hoàn hảo giữa hai hương vị này. Cuối cùng, tất cả được dung hòa bởi hương thơm của vỏ bánh nướng xốp giòn, để lại dư vị lưu luyến khó phai.
Điều kỳ diệu hơn cả là sau khi ăn xong chiếc bánh, cho dù anh ta có uống mấy ngụm trà, thì hương thơm của bánh nướng trứng muối vẫn vương vấn mãi trong khoang miệng.
Chu Căn Sinh càng không ngần ngại bộc lộ sự khen ngợi của mình: "Bà chủ Ninh à, món bánh nướng trứng muối này của cô mà tung ra thị trường, tôi e là bậc thềm trước cửa tiệm cô sẽ bị người ta giẫm cho sập mất thôi!"
Tác giả: Nam Nhan Hề
Ninh Ngưng lại khách sáo thêm vài câu, ngay lúc cô định mở lời dò hỏi xem Xưởng trưởng Chu tới đây có việc gì thì ông đã lên tiếng trước.
"Bà chủ Ninh, hẳn là cô cũng đoán được, hôm nay tôi tới đây là vì chuyện của hội giao lưu. Sắp đến cuối tháng rồi, ngày xuất phát đã cận kề, có một số sắp xếp chúng ta cần phải bàn bạc qua một chút."
Chu Căn Sinh lấy khăn tay ra lau miệng, trên tay vẫn còn lưu lại mùi hương thoang thoảng. Ông tiện tay lau sạch tay, sau đó mới bảo Thư ký Trịnh đưa danh sách nhân viên đi cùng cho Ninh Ngưng.
"Đây là những người tôi đã chọn ra từ các tổ sau cuộc nói chuyện với cô hồi trước Tết. Bọn họ mỗi người đều có sở trường riêng, có người giỏi làm điểm tâm, có người giỏi hậu cần hoặc giao tiếp với bên ngoài. Đợi lần tới cô đến xưởng, tôi sẽ sắp xếp cho mọi người gặp mặt, để mọi người cùng nhau làm quen."
Ninh Ngưng nhận lấy bản danh sách xem qua. Trên đó không chỉ ghi rõ những thông tin cơ bản như họ tên, tuổi tác, giới tính, mà còn ghi rõ chức vụ hiện tại và nhiệm vụ cụ thể của từng người trong chuyến đi Thượng Hải lần này.
"Làm phiền Xưởng trưởng Chu phải nhọc lòng rồi. Vốn dĩ tôi cũng định đợi mấy hôm nay bận xong sẽ đến nếm thử đồ ăn ở nhà ăn xưởng điểm tâm, tiện thể cùng các sư phó làm bánh quy bơ luôn."
Thấy Ninh Ngưng biết điều như vậy, ý cười trong mắt Chu Căn Sinh càng đậm hơn. Ông vội vàng vỗ n.g.ự.c bảo đảm: "Cô cứ yên tâm, chỉ cần cô muốn, ngày nào ăn ở xưởng cũng được, bao no!"
Lời đã truyền đạt xong, lại nhận được câu trả lời chắc nịch của Ninh Ngưng, còn được nếm thử món bánh nướng trứng muối mới ra lò của tiệm Ninh Ký, Chu Căn Sinh nâng chén trà lên, rõ ràng vẫn là chén trà đó nhưng ông lại thấy nó thơm hơn hẳn lúc nãy.
"Quả nhiên là trà ngon. Chỗ này của bà chủ Ninh đúng là mảnh đất vàng. Trước kia tôi đi dạo dưới phân xưởng, ở lâu một chút là thấy không khí ngột ngạt, mùi hương quá nồng. Nhưng ở chỗ của bà chủ Ninh, rõ ràng trong không khí cũng ngập tràn hương điểm tâm mà tôi lại không hề thấy ngộp, ngược lại còn thấy rất khoan khoái."
Ninh Ngưng nghĩ bụng, có lẽ là do nguyên liệu cô dùng có liên quan, nhưng chắc chắn cô không thể nói thẳng ra được, đành tìm cớ đáp: "Giống như hồi bé tôi luôn thấy cơm nhà mình không ngon bằng cơm nhà người khác, cùng một đạo lý thôi ạ. Huống hồ sản lượng một ngày của xưởng điểm tâm lớn như vậy, tôi đây chỉ là một tiệm nhỏ, làm ra được bao nhiêu điểm tâm đâu. Thực ra thì, ở đâu cũng giống nhau cả thôi."
Chu Căn Sinh ngẫm nghĩ một lúc, hình như cũng đúng là đạo lý này.