Thấy vậy, Từ Úy Tinh không kìm được c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới. Chị dâu tương lai chắc không giận cô đâu nhỉ?

Cô chỉ là không muốn vừa gặp đã để lộ thân phận thôi.

Từ Úy Tinh thầm ảo não. Lúc này người bạn ở tầng trên lên tiếng nhờ cô lấy giúp món đồ.

Cô vội đứng lên lấy đồ cho bạn, đồng thời ra hiệu cho đối phương nói nhỏ tiếng lại.

"Giường dưới có người đang ngủ, bây giờ vẫn còn sớm, tôi cũng định ngủ một lát!"

Ninh Ngưng tuy nhắm mắt nhưng không hề ngủ say, những lời cô gái kia nói cô đều nghe rõ mồn một. Cô lặng lẽ xoay người, quay lưng ra bên ngoài.

Đợi đến khi chắc chắn đối phương không nhìn thấy mình, cô mới mở choàng mắt.

Cô gái tên Từ Úy Tinh này, liệu có phải ngay từ khi lên tàu đã đối xử quá tốt với cô rồi không?

Ninh Ngưng cẩn thận nhớ lại những lần trò chuyện với Từ Úy Lâm, hình như anh chưa từng tiết lộ mình có chị gái hay em gái.

Hay là do cô suy nghĩ nhiều quá, tên giống nhau chỉ là trùng hợp, còn sự chu đáo đó đơn thuần là vì người ta vốn dĩ rất lịch sự?

Suy nghĩ miên man một hồi, tàu hỏa bắt đầu lăn bánh. Cảm giác xóc nảy đặc trưng của con tàu vỏ xanh giống như một khúc hát ru, khiến cô lơ mơ buồn ngủ, cuối cùng thiếp đi chìm vào giấc mộng lúc nào không hay.

Không biết đã trôi qua bao lâu, Ninh Ngưng ngửi thấy mùi thơm của cơm thoang thoảng quanh mũi, còn văng vẳng tiếng rao hàng quen thuộc.

"Nhường đường chút, nhường đường chút, cơm hộp đây, cơm hộp đây, một đồng một hộp."

Ninh Ngưng lơ mơ mở mắt. Một tia sáng lọt qua khe hở của lớp rèm cửa sổ phía trên đỉnh đầu chiếu thẳng vào mắt cô.

Cô bị lóa mắt liền nhắm lại. Tiếng rao hàng ngày càng đến gần. Nhìn hoa văn trên ván giường phía trên, ý thức của Ninh Ngưng từng chút từng chút quay trở lại.

"Bà chủ Ninh, cô tỉnh rồi à! Bây giờ đã đến giờ cơm trưa rồi, mau dậy ăn cơm đi. Hai cô gái đi cùng cô vừa nhờ tôi nhắn lại là họ đi lấy nước sôi rồi."

Giọng nói từ giường đối diện vọng sang. Ninh Ngưng chống nửa người ngồi dậy. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của đối phương, cô cũng mỉm cười đáp lại: "Cảm ơn cô."

Từ Úy Tinh thấy Ninh Ngưng cười, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Còn có thể cười với cô, vậy chứng tỏ chị ấy không giận mình phải không?

"Cô uống nước không?" Từ Úy Tinh nhấc bình nước bên tay lên.

Ninh Ngưng cầm lấy bình nước của mình, ra hiệu: "Cảm ơn, tôi có mang theo."

"Thế ăn cơm nhé? Tôi mang đồ ăn đựng trong cặp l.ồ.ng (camen), bây giờ vẫn còn nóng hổi đấy."

Từ Úy Tinh nói xong, đẩy phần đồ ăn trước mặt mình về phía cô.

Ninh Ngưng nhìn chiếc cặp l.ồ.ng quen thuộc đó, bất động thanh sắc dời tầm mắt đi chỗ khác.

"Cô ăn đi, tôi có mang theo cơm rồi."

Nói rồi, cô lấy từ trong túi xách chiếc hộp cơm mà Triệu Tiểu Vũ đã gói cho mình hồi sáng.

Bên trong là sủi cảo hấp, trứng gà, còn có cả ngô luộc.

Vừa mới ngủ dậy, Ninh Ngưng chưa thấy đói lắm, hơn nữa cô còn định đợi Tiểu Chanh và Phan Giai Giai về ăn cùng.

Nên cô chỉ rót một cốc nước, nhấp từng ngụm nhỏ.

"Trước kia cô đã từng đến Hải Thị chưa? Thú thật với cô, đây là lần đầu tiên tôi đi đấy."

Ngay lúc Từ Úy Tinh đang vò đầu bứt tai không biết làm sao để tìm chủ đề bắt chuyện mà không bị coi là gượng ép hay khiến Ninh Ngưng phản cảm, thì không ngờ Ninh Ngưng lại chủ động lên tiếng trước.

Điều này khiến cô nàng lập tức lên tinh thần.

"Tôi đi rồi, Hải Thị tôi quen lắm, từ ăn, chơi, ngủ nghỉ, tôi rành rẽ hết. À đúng rồi bà chủ Ninh, mọi người đã tìm được chỗ ở chưa?"

Ninh Ngưng nhấp một ngụm nước: "Chắc là ở nhà khách."

"Hải Thị phát triển lắm, không chỉ có nhà khách mà còn có cả những khách sạn tư nhân nữa. Ví dụ như khách sạn Hưng Thụy, không những nằm ở trung tâm thành phố, giao thông vô cùng thuận tiện đi đâu cũng nhanh, mà khách sạn của họ còn trang bị cả nhà hàng, quán cà phê. Điểm quan trọng nhất là, nơi đó là chỗ bán bánh ngọt ngon nhất toàn Hải Thị! Lần nào đến Hải Thị tôi cũng ở đó. Bà chủ Ninh, cô nhất định phải nếm thử bánh kem trắng của khách sạn Hưng Thụy, cực kỳ ngon luôn!"

Nghĩ đến chuyện anh trai hiếm hoi lắm mới nhờ vả mình một lần, Từ Úy Tinh gần như khen khách sạn Hưng Thụy lên tận mây xanh, hy vọng Ninh Ngưng nghe xong sẽ hứng thú, tốt nhất là động lòng chuyển đến đó ở.

Ninh Ngưng thỉnh thoảng gật đầu, đúng lúc lại hỏi thêm vài câu khác, thỏa mãn tột độ ham muốn chia sẻ của Từ Úy Tinh.

"Vậy giữa Bánh Rừng Đen của Moulin Rouge và Bánh kem trắng của khách sạn Hưng Thụy, bắt cô chọn một, cô sẽ chọn cái nào?"

Từ Úy Tinh nghe vậy, thực sự rơi vào trầm tư. Cô mím môi, vẻ mặt khó xử nhìn Ninh Ngưng: "Bà chủ Ninh, tôi thật sự không chọn nổi. Không gian của Moulin Rouge cực kỳ tuyệt vời. Từ cửa kính sát đất có thể nhìn thấy cảnh sông nước vô cùng nên thơ. Cô thử nghĩ xem, ngồi trước khung cửa kính sát đất rộng lớn, thưởng thức miếng bánh kem ngon lành, ngắm nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ. Cảm giác đó không còn đơn thuần là do một miếng bánh mang lại nữa, nó là sự trải nghiệm tổng hợp giữa cảnh đẹp và ẩm thực.

Chương 327 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia