Còn khách sạn Hưng Thụy thì lại mời đầu bếp làm bánh ngọt người Pháp về. Bà chủ Ninh biết không, đồ ngọt của Pháp luôn được mọi người công nhận là ngon nhất thế giới. Đặc biệt là những chiếc bánh macaron với màu sắc rực rỡ lộng lẫy, ăn vào mang lại cảm giác vô cùng hạnh phúc. Đầu bếp từ đó làm ra đồ ngọt sao có thể tệ được? Bánh kem trắng của khách sạn Hưng Thụy, theo những gì tôi biết, ai ăn xong cũng phải khen ngon.

Bắt chọn một trong hai, tôi thật sự không chọn được."

Nói đến cuối, giọng Từ Úy Tinh nhỏ hẳn đi.

Thấy vậy, Ninh Ngưng sợ làm ảnh hưởng đến bữa ăn của cô nàng, vội nói: "Không chọn được thì đừng chọn nữa, cô mau ăn cơm đi, kẻo lát đồ ăn nguội mất."

Từ Úy Tinh ừ một tiếng. Cô vừa định hạ đũa, nhưng nhìn phần đồ ăn của mình, lại nhìn phần của Ninh Ngưng, cô bỗng thèm phần đồ ăn thanh đạm của Ninh Ngưng hơn.

"Bà chủ Ninh, tôi đổi đồ ăn với cô được không? Tôi đã kể với cô tôi là diễn viên múa chưa nhỉ, lần này tôi đi Hải Thị là vì có suất diễn? Đồ ăn của tôi vẫn chưa động đũa đâu, sạch sẽ lắm."

Sợ Ninh Ngưng thấy mình kỳ quặc, Từ Úy Tinh vội vàng nói ra ẩn tình.

Ninh Ngưng nhìn vẻ mặt đáng thương vô cùng của cô nàng, trong lòng bất đắc dĩ thở dài, gật đầu đẩy hộp cơm của mình sang.

"Ăn đi."

Từ Úy Tinh vui sướng tột độ. Cô đưa tay đổi đồ ăn của hai người, sau đó vui vẻ cầm bắp ngô lên c.ắ.n một ngụm. Mới ăn được hai miếng, cô đã mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn lõi ngô trong tay.

"Đây là ngô gì vậy? Sao ngọt thế này, bà chủ Ninh cô mua ở đâu thế?"

Ngô này là do cô trồng trong không gian ảo, hạt ngô mẩy, vị ngọt thanh, nhiều nước. Chỉ luộc nước lã đơn giản thôi cũng đã đặc biệt ngon rồi.

Nhưng Ninh Ngưng chỉ có thể đáp: "Chắc do cô đói quá thôi, đây là ngô bán ở chợ bình thường, luộc đại ấy mà."

Từ Úy Tinh lại c.ắ.n thêm một ngụm. Cô vẫn cảm nhận được hương thơm ngập tràn trong khoang miệng, ngon hơn bất kỳ bắp ngô nào cô từng ăn trước đây.

Cô bóc tiếp một quả trứng gà. Trứng luộc vô cùng đơn giản, lớp vỏ vừa bóc ra để lộ phần lòng trắng nuột nà, mùi thơm của trứng gà cũng khiến người sành sỏi như cô không nhịn được nuốt nước bọt.

Chẳng lẽ là do cô quá đói bụng thật?

Đến một quả trứng luộc cô cũng thấy ngon rụng rời.

Để cô nhóc này bị thuyết phục, Ninh Ngưng cũng cầm đũa lên. Cô gắp hai miếng đồ ăn Từ Úy Tinh mang đến.

"Thịt xào ớt xanh này thơm thật đấy, cả món trứng hấp này nữa, chắc cho thêm dầu mè nhỉ, mùi thơm đậm đà lắm. Xem ra con người ta là thế, đồ trong bát người khác lúc nào cũng ngon hơn đồ trong bát mình."

Từ Úy Tinh nghe vậy, đầu tiên là sững người, sau đó cười phá lên.

"Hình như là vậy thật!"

"Hai người đang cười gì thế?" Tiếng Lý Tiểu Chanh vọng từ cửa vào.

Ninh Ngưng quay đầu nhìn, vội vàng thu dọn mặt bàn.

"Tiểu Chanh, em cầm như vậy nguy hiểm quá. Tàu đông người thế này, nhỡ ai không cẩn thận va phải em, nước sôi hắt ra là bỏng đấy!"

Con nhóc này thế mà lại cầm nguyên hộp cơm đi pha mì gói.

Tuy bên ngoài hộp có bọc một lớp vải, nhưng nhìn cách Lý Tiểu Chanh bưng hộp cơm cùng tốc độ nóng lòng muốn đặt xuống, đủ thấy hộp cơm đang rất nóng.

Ngay sau đó Phan Giai Giai cũng bước vào, nhưng cô ấy lại xách bình nước sôi.

Lý Tiểu Chanh lè lưỡi với Ninh Ngưng, hai tay xoa xoa dái tai để giảm nhiệt. Cô liếc nhìn Phan Giai Giai: "Chị đoán trúng rồi, quả nhiên chị Ninh mắng em."

Phan Giai Giai nhún vai, nghĩ thôi cũng biết bà chủ Ninh sẽ nói cô ấy. Họ làm nghề thợ bánh, đôi tay cực kỳ quan trọng. Đừng nói là hiện tại họ đang trên đường tham gia một buổi giao lưu quan trọng như vậy, mà ngay cả ngày thường cũng phải cẩn thận hơn mức bình thường, tuyệt đối không được để tay bị thương.

Ngộ nhỡ bị bỏng, vừa đau đớn lại còn ảnh hưởng đến việc lớn.

Đây là điều cô kiên quyết không cho phép.

Phan Giai Giai lấy bánh trứng từ trong túi xách mang theo, định dùng bánh trứng và nước sôi ăn tạm một bữa.

Ninh Ngưng nhìn thấy, không kìm được nhíu mày: "Buổi trưa em chỉ ăn cái này thôi á?"

Phan Giai Giai vội nói: "Em không đói, ăn chút cái này là đủ rồi ạ."

"Đi ra ngoài, tiện lợi là rất quan trọng, nhưng cũng phải ăn uống đàng hoàng. Quả trứng gà này, em ăn đi."

Ninh Ngưng vừa dứt lời, định cầm quả trứng lên thì chau mày lại, hình như có chỗ nào không đúng. Cô vừa mới đổi đồ ăn với Từ Úy Tinh, bây giờ quả trứng này hình như không phải của cô nữa.

Từ Úy Tinh thu hết sự thay đổi biểu cảm của cô vào mắt, khi hai người chạm mắt, Từ Úy Tinh vội vàng nói: "Cho cô ấy ăn đi, tôi ăn không hết nhiều như vậy đâu."

Ninh Ngưng mỉm cười với cô nàng, sau đó cầm quả trứng đưa cho Phan Giai Giai.

Phan Giai Giai về cơ bản sẽ không làm trái ý bà chủ Ninh, cô nhận lấy quả trứng: "Cảm ơn bà chủ Ninh."