"Bà chủ Ninh, bây giờ chúng ta đi đâu đây?" Du Đại Lực hỏi.

"Đến Bến Thượng Hải (Ngoại Than) dạo xem mấy tiệm bánh kem."

Mấy người nhìn nhau. Bà chủ Ninh không hổ là bà chủ lớn. Họ còn tưởng đi dạo là chỉ ngắm cảnh, tham quan các tòa nhà kiến trúc, không ngờ bà chủ Ninh đi thẳng vào vấn đề chính luôn.

Khương Hoành Trung vô cùng may mắn vì đã mang theo máy ảnh bên người. Chứ nếu không, bây giờ anh lại phải lóc cóc chạy lên lầu lấy.

Cả nhóm lên xe điện. Hầu như mọi người đều lần đầu được ngồi xe điện bánh hơi, ai cũng thấy vô cùng mới mẻ. Nhất là khi thấy hai chiếc "bím tóc" trên nóc xe có thể kéo được cả một toa tàu dài chạy bon bon. Họ còn bàn tán rôm rả xem tối đa nó kéo được bao nhiêu toa.

Gió lùa qua cửa sổ vào khoang xe, thổi đến mức Ninh Ngưng cảm thấy lười biếng.

Điểm đến của họ là Bến Thượng Hải. Càng đến gần khu Bến Thượng Hải, phong cách kiến trúc càng mang đậm hơi hướng "Tây". Trang phục của người đi đường cũng sành điệu hơn hẳn. Thi thoảng lại bắt gặp vài người cầm máy ảnh chụp hình cho bạn bè.

Nhìn thấy tháp đồng hồ đặc trưng, trong lòng Ninh Ngưng lại dâng lên cảm giác như vượt thời gian.

"Chị Ninh, cái đồng hồ kia đặt cao thế kia là để cho cả thành phố xem giờ ạ?" Lý Tiểu Chanh tò mò hỏi khẽ, sợ bị người khác nghe thấy chê cười.

Nghe lời nói đáng yêu của cô bé, Ninh Ngưng không nhịn được cười.

"Thông minh thật, thế mà em cũng nghĩ ra được."

Cả nhóm xuống xe. Ven đường có người bán trứng trà (trứng luộc trong nước trà), 1 hào 5 xu một quả. Hiện tại cũng sắp trưa, mọi người bàn bạc, quyết định vừa đi dạo vừa ăn.

Mua vài quả trứng trà xong, Ninh Ngưng lại thấy một sạp bán bánh bao chiên. Người xếp hàng dài dằng dặc. Cô tò mò ngó lên. Đằng trước mặt có hai chiếc chảo lớn phẳng lì, trong một chiếc chảo đang xếp đầy ắp những chiếc bánh bao nhỏ xinh. Đáy bánh bao vàng rộm, đẹp mắt vô cùng. Ông chủ mặc áo khoác trắng thi thoảng lại hất chảo, xoay lật để những chiếc bánh được chiên chín đều.

Chảo bên cạnh thì bánh đã ra lò, vẫn còn bốc khói nghi ngút. Trên bánh rắc hành lá thái nhỏ và hạt vừng trắng, thơm nức mũi.

"Cho một phần bánh bao chiên, thêm một bát hoành thánh nhỏ!"

Nghe tiếng khách gọi, Ninh Ngưng lúc này mới để ý thấy bên hông quầy hàng còn có hai cái nồi nhôm. Vị sư phụ đứng trước nồi nghe khách gọi hoành thánh liền nhanh tay thả hoành thánh vào nồi. Trong lúc chờ hoành thánh chín, ông tiện tay lấy một chiếc bát từ trên giá, cho vào đó vỏ trứng, tôm khô, mù tạt và rong biển, cuối cùng rưới thêm chút dầu mè.

Nước hầm xương chắt lọc thơm ngon làm dậy lên mọi hương vị của các nguyên liệu phụ. Lúc này, thả những viên hoành thánh nhân thịt vỏ mỏng vào, trông thật sự hấp dẫn.

Ninh Ngưng ngoan ngoãn ra phía sau xếp hàng. Trưa nay phải ăn bằng được bánh bao chiên và bát hoành thánh nhỏ này mới được.

"Chị Ninh, bọn mình ăn cái này đi. Du Đại Lực và Khương Hoành Trung bảo đi mua mì ăn rồi."

"Được, lúc nãy chị vừa ngó rồi, thơm lắm."

Lúc trước ở Ninh Ký, toàn là người khác phải xếp hàng mua bánh. Giờ phong thủy luân chuyển, đến lượt họ phải xếp hàng mua đồ, cảm giác này quả thực mới mẻ.

Cũng may mỗi mẻ bánh bao chiên số lượng cũng kha khá. Khi đến lượt họ thì vừa vặn hết một chảo, chảo kia cũng rắc đầy vừng, đang chuẩn bị ra lò.

"Chúng tôi lấy bốn phần bánh bao chiên, bốn bát hoành thánh nhỏ!"

Bánh bao chiên mới ra lò, bên cạnh còn có nước chấm bí truyền. Ninh Ngưng múc cho mỗi người một thìa.

Khác với bánh bao hấp đẫm nước canh, bánh bao chiên bên trong không có nước, vỏ bánh cũng không quá mỏng, ngược lại còn hơi dày. Nhưng khi c.ắ.n một miếng, lớp vỏ bột lên men vô cùng xốp mềm, mặt trong thấm đẫm mùi thơm của nhân thịt, ăn rất cuốn. Đáy bánh giòn rụm mang lại cảm giác ngập tràn hương vị đồ chiên rán. Nhân bánh là viên thịt to, thịt mềm ngọt, nguyên liệu rất tươi. Cắn một miếng, cảm giác thỏa mãn vô cùng.

Mấy cô gái còn từ tốn c.ắ.n từng miếng nhỏ, chứ các đồng chí nam thì nuốt chửng một hơi một cái. Thấy nghẹn thì húp ngụm canh hoành thánh thanh tao, vừa đỡ nghẹn lại giải ngấy.

Tuy nhiên, Lý Tiểu Chanh uống một ngụm, thấy hơi không quen miệng. Cô bé nếm thêm hai miếng nữa, khẽ hỏi Ninh Ngưng: "Chị Ninh, hoành thánh của chị có ngọt không? Sao bát của em có vị ngọt vậy, hay ông chủ bỏ nhầm đường thay vì muối rồi?"

Nhân thịt của hoành thánh nhỏ có vị hơi ngọt. Ninh Ngưng giải thích: "Không phải đâu, người ở đây thích thêm đường để tăng vị tươi ngon. Lần đầu ăn em thấy lạ miệng là bình thường."

Lý Tiểu Chanh lập tức vỡ lẽ. May mà cô đã hỏi chị Ninh trước, không thì kiểu gì cũng làm trò cười cho thiên hạ.