Ninh Ngưng bưng ly cà phê lên, ngửi nhẹ. Hương thơm cà phê quen thuộc khiến cô không cưỡng lại được mà nhấp thử một ngụm.

Lý Tiểu Chanh nhìn ly nước đen sì. Thấy chị Ninh lại tỏ vẻ vô cùng tận hưởng, cô bé bối rối nhìn sang Phan Giai Giai.

"Cà phê này ngửi sao đắng quá vậy?"

Du Đại Lực cười khà khà bảo: "Em thêm chút sữa, rồi cho thêm chút đường vào là hết đắng ngay ấy mà!"

Nói rồi, anh ta bưng ly sữa đổ vào hơn nửa ly cà phê, lại dùng kẹp gắp hai viên đường vuông bỏ vào, sau đó lấy thìa nhỏ khuấy nhẹ nhàng.

Phan Giai Giai và mọi người làm theo cách của anh ta, cho sữa trước rồi mới thêm đường.

Cuối cùng, Lý Tiểu Chanh bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát vẫn còn khiến cô bé nhíu mày, đành cho thêm hai viên đường nữa.

Liếc thấy ly sữa của chị Ninh vẫn còn rất nhiều, cô kinh ngạc hỏi: "Chị Ninh, chị không thấy đắng sao?"

Thực chất đó chính là vị cà phê đen, Ninh Ngưng không thấy đắng, ngược lại cô còn có chút nhung nhớ hương vị đặc biệt này.

"Cũng tàm tạm. Sữa em còn muốn dùng nữa không? Mọi người chia nhau đi."

Sau khi xác nhận lại nhiều lần, Lý Tiểu Chanh mới bưng ly sữa lên chia cho Phan Giai Giai một nửa.

Đúng lúc này, bánh kem của họ cũng được mang lên. Một miếng bánh kem hình chữ nhật đặt trên đĩa nhỏ màu trắng. Nhìn từ mặt bên có thể thấy lớp kem kẹp giữa thân bánh. Tầng trên cùng trang trí bằng kem bắt hoa màu trắng, chính giữa điểm xuyết một quả anh đào đỏ tươi.

Không hổ danh là bánh Hồng Bảo Thạch, quả anh đào đó đỏ rực nổi bật trên nền kem trắng, vô cùng bắt mắt.

Nhìn lại Bánh Rừng Đen của Tiểu Chanh. Tổng thể là một miếng bánh hình quạt nhỏ, phủ đầy vụn sô-cô-la, chính giữa cũng được điểm xuyết một quả anh đào chín mọng. Nhìn từ cạnh bên thấy xen kẽ các lớp trắng đen, còn thấy cả thịt quả anh đào. Ngửi kỹ, thoang thoảng mùi anh đào ngọt ngào.

Những người khác hầu như cũng gọi hai loại bánh này. Mọi người nhìn miếng bánh nhỏ nhắn tinh tế trước mặt, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Hay là... tôi chụp một tấm ảnh trước nhé?" Khương Hoành Trung rụt rè đề nghị.

"Chụp đi, chụp đi! Tốt nhất là cho tôi xin một tấm, tôi phải đem về khoe với gia đình mới được." Lý Tiểu Chanh vội vàng đẩy miếng bánh của mình lên phía trước.

Đợi anh ta chụp xong, Ninh Ngưng mới cầm thìa nhỏ, xúc vào miếng bánh Hồng Bảo Thạch.

Miếng bánh tan trong miệng, lớp kem mềm mại xốp mịn. Đúng như cô dự đoán, đây là kem tươi động vật (whipping cream). Kem đ.á.n.h bông lên rất mềm, không hề cứng như bơ thực vật hay bơ lạt, ngược lại còn mang lại cảm giác xốp nhẹ, bồng bềnh.

Cô nếm thêm miếng bánh nữa. Giữa các lớp bánh có dứa xắt hạt lựu, hòa quyện với mùi rượu nhàn nhạt.

Thực chất món Bánh Hồng Bảo Thạch này chỉ là loại bánh kem trái cây cơ bản nhất. Quả anh đào trang trí bên trên là loại ngâm đường, ăn không ngon lắm.

Nhưng trong bối cảnh hiện tại, khi bánh kem tươi còn cực kỳ khan hiếm, nó đã bỏ xa các loại bánh kem khác về cả hương vị lẫn hình thức.

Ninh Ngưng nhìn quanh, hầu như trên bàn nào cũng có một miếng bánh nhỏ như vậy.

Dù là người trung niên hay thanh niên, ai nấy đều vừa uống cà phê vừa thưởng thức bánh kem, chuyện trò về những chuyện thú vị dạo gần đây, vô cùng thư thái.

"Chị Ninh, chị muốn thử bánh kem của em không?" Lý Tiểu Chanh xích miếng bánh của mình về phía chị Ninh, chớp chớp mắt nhìn.

Chỉ nhìn qua là Ninh Ngưng đã đoán được cô nhóc đang nghĩ gì.

"Ăn đi."

"Chúng ta cùng ăn!" Lý Tiểu Chanh lập tức hớn hở. Cô bé đã muốn nếm thử hương vị này lâu rồi.

Ninh Ngưng không hề lạ lẫm gì với Bánh Rừng Đen. Là một tác phẩm tiêu biểu của dòng bánh sô-cô-la, trước đây cô vẫn thường xuyên ăn. Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Tiểu Chanh, cô cũng lấy một thìa nhỏ.

Vị đắng của sô-cô-la đã trung hòa vị ngọt của kem tươi rất tốt. Thưởng thức kỹ, trong kem còn ẩn chứa một hương vị anh đào thoang thoảng. Lớp bánh mềm mịn quyện với anh đào chua ngọt tạo nên một cảm giác vô cùng phong phú. Điều khiến Ninh Ngưng bất ngờ hơn cả là cô còn cảm nhận được mùi rượu nguyên chất.

Rất đúng vị.

Suy cho cùng, phiên bản rừng đen thuần túy nhất cũng sẽ thêm rượu anh đào vào cốt bánh.

Thưởng thức hai loại bánh liên tiếp mà không hề thất vọng, tâm trạng Ninh Ngưng lúc này đang vô cùng vui vẻ.

Lúc về, Ninh Ngưng cố ý gói một phần Bánh Hồng Bảo Thạch mang về cho trưởng khoa Lưu. Vĩ Quốc xách túi, hận không thể ôm khư khư cái túi trước n.g.ự.c.

Một chiếc bánh kem đẹp như vậy, lại chỉ đựng trong một lớp hộp nhựa mỏng manh. Vĩ Quốc sợ nếu va đập, lớp kem bên trong sẽ bị hỏng mất.

Cũng may bên ngoài có cái túi, nếu không Vĩ Quốc còn chẳng dám xách.