Xung quanh chiếc bàn làm việc bên đó đứng đầy người, căn bản không thể nhìn thấy ai đang làm bánh.

Nhưng quét mắt một vòng, cậu không thấy bóng dáng người phụ nữ đó đâu.

Người làm bánh, liệu có phải là cô ta không?

"Ái chà, lại gặp nhau rồi." Vương Hải vừa đi về phía bên đó vừa vung vẩy cổ tay.

Nhờ "phúc" của người phụ nữ kia, yêu cầu của Hà Kiệt đối với việc nhào bột của hắn giờ cao ngất ngưởng, còn mệt mỏi hơn cả việc hắn dùng hết sức trâu để nhào bột lúc trước.

"Làm gì đấy? Đến sớm thế này, đề phòng ai vậy?"

Hắn vừa nói vừa đi về phía bàn làm việc của Ninh Ngưng.

Hà Kiệt thấy vậy, lên tiếng cảnh cáo: "Vương Hải!"

"Tôi có làm gì đâu, chỉ chào hỏi một tiếng cũng không được à?"

Khi hắn sắp bước đến gần, trưởng khoa Lưu xoay người, cười ha hả chặn lại trước mặt hắn.

"Cậu thanh niên, để giữ thể diện cho nhau, xin đừng bước lên phía trước nữa."

Vương Hải nhìn vị đồng chí già trước mặt, tuy ngoài miệng đang cười nhưng ý cười rõ ràng không chạm đến đáy mắt. Rất rõ ràng, đối phương không chào đón hắn.

"Vương Hải, quay lại!" Hà Kiệt nhấn mạnh giọng điệu.

"Hừ, cảnh giác thế cơ à, không cần thiết đâu." Vương Hải cười khẩy hai tiếng, xoay người đi về phía Hà Kiệt.

Thấy ánh mắt không vui của Hà Kiệt, hắn rụt cổ lại: "Cậu đừng nhìn tôi như thế, tôi đâu có định gây rối."

Đúng lúc này, lò nướng vang lên tiếng "ting" báo hiệu.

Vĩ Quốc đeo găng tay mở cửa lò nướng. Mùi thơm tức thì lan tỏa khắp mọi ngóc ngách trong phòng. Vương Hải tuy không muốn thừa nhận, nhưng quả thực là rất thơm.

Hắn lầm bầm nói nhỏ: "Chắc chắn trước đây cô ta đã từng dùng lò nướng rồi, tuyệt đối không phải lần đầu sử dụng."

Phải biết rằng, nhóm của họ chỉ riêng việc làm quen với nhiệt độ và thời gian của lò nướng đã mất đến mấy ngày. Ngày đầu tiên còn thê t.h.ả.m hơn, nướng cháy khét không biết bao nhiêu khay bánh.

Sau đó thì hoặc là sống nhăn, hoặc là ngoài cháy đen trong vẫn sống.

Hà Kiệt nghe vậy, thản nhiên đáp: "Tự lo cho tốt phần việc của cậu đi."

Mấy chữ này, vừa là nói cho Vương Hải nghe, vừa là tự nhủ với chính mình.

Tiếng cười nói bên kia, đối với họ mà nói, chỉ là một loại áp lực vô hình.

Mã Hiểu Yến càng thở dài thườn thượt. Ả ta cũng chẳng biết cố trụ lại đây có ý nghĩa gì.

Khó khăn lắm mới được đến Hải Thị một chuyến, lại còn được ở trong một khách sạn sang trọng nhường này. Thế nhưng ngoài mấy ngày đầu được ra ngoài dạo phố, những ngày sau đó ngày nào cũng cắm mặt ở đây, làm đi làm lại một món bánh.

Đúng, ả từng mạnh miệng bảo bố ả đã truyền lại bí kíp làm bánh tô thượng phẩm cho ả. Nhưng vì điều kiện hạn chế, nguyên liệu khó kiếm, bố ả cũng xót tiền không cho ả lấy ra luyện tập. Ngay cả bố ả đích thân làm, từ bé đến lớn ả cũng chỉ được ăn vài lần.

Bây giờ bắt ả phải phục chế lại món bánh đó, ả thực sự thấy quá khó.

Mã Hiểu Yến thậm chí còn manh nha ý định bỏ trốn.

Bỗng nhiên, họ ngửi thấy một mùi mứt trái cây thơm ngọt, thậm chí còn dễ chịu hơn cả loại mứt trái cây ăn trong bữa sáng.

Vị ngọt ngào, tươi mát.

"Mùi gì mà thơm thế." Vương Hải vừa đổ bột mì vào thố, vừa châm nước. Ngửi thấy mùi thơm, hắn không nhịn được rướn cổ nhìn về phía bà chủ Ninh.

"Dâu tây." Hà Kiệt thốt lên một câu cụt lủn.

Tiếng nói bất thình lình làm Vương Hải giật b.ắ.n mình, tay run lên, lỡ đổ hơi nhiều nước. Hai người nhìn nhau, hắn đành vội vàng cho thêm chút bột mì vào thố.

"Cô ta cũng biết chọn đồ phết." Hắn nói, cố ý quan sát biểu cảm của Hà Kiệt.

Thấy Hà Kiệt không phản ứng, hắn lại nói tiếp: "Chẳng biết mua ở đâu, hay là tôi đi dò hỏi xem, chúng ta cũng mua một ít."

Hà Kiệt ngừng tay, quay đầu nhìn Vương Hải: "Tôi đã nói rồi, lo chuyện của cậu đi."

Vương Hải tặc lưỡi, ngoan ngoãn cúi đầu tiếp tục nhào bột.

Được rồi, hắn không tin Hà Kiệt không động lòng.

Cái miệng của Hà Kiệt kén ăn vô cùng. Món gì đã nếm qua mà thấy dở là cạch mặt không bao giờ đụng đũa lần hai. Món nào được cậu ta khen ngon thì chắc chắn phải do bậc thầy làm ra, cực kỳ xuất sắc. Ví dụ như món thịt kho tàu của ông bếp trưởng Trần ở tiệm cơm quốc doanh chỗ bọn họ.

Vương Hải dám chắc, cậu ta gầy nhom thế này chắc chắn là do thói kén ăn mà ra.

Mùi mứt trái cây này thơm lừng như vậy, Hà Kiệt trong lòng lúc này chắc đang như bị mèo cào, khó chịu c.h.ế.t đi được.

~

Ninh Ngưng cho khay cốt bánh bông lan màu hồng đã được thêm sốt dâu tây vào lò nướng. Sau đó, cô chuyển sang đ.á.n.h kem tươi.

Còn Phan Giai Giai và Vĩ Quốc, cuốn sổ tay chuẩn bị sẵn vẫn để giấy trắng tinh.

Đây là công thức điểm tâm của Tiệm bánh Ninh Ký. Bọn họ không phải là đệ t.ử chính thức của bà chủ Ninh. Cô cho phép họ đứng xem đã là tốt lắm rồi, họ không thể không biết phép tắc.

Chương 354 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia