Thực ra, nguyên liệu bà chủ Ninh sử dụng đều rất cơ bản. Chỉ là trước đây họ không nghĩ tới việc kết hợp các thành phần theo cách này, làm theo cách này.

Khi cốt bánh màu hồng được nướng chín lấy ra, căn phòng lại càng thơm hơn. Hơn nữa mùi thơm này rất dễ chịu, không hề gây đau đầu.

Lúc này, hai nhóm thợ bánh còn lại cũng đã đến đông đủ. Ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trong không khí, họ đều rất tò mò không biết bên kia đang làm món gì. Khổ nỗi nhìn sang thì chỉ thấy người đứng kín quanh bàn làm việc, che chắn đến mức không thấy lọt một động tác nào, chỉ thấp thoáng thấy bóng dáng một nữ thợ bánh.

Để tránh bị mang tiếng tọc mạch, họ đều cố nhịn không bước tới hỏi han. Nhưng mùi thơm từ bên kia cứ liên tục bay sang khiến tâm trạng họ nhất thời khó lòng tập trung.

Mấy lỗi nhỏ liên tiếp xảy ra. Trong lòng ai cũng hiểu rõ, buổi tập luyện chiều nay có lẽ sẽ xôi hỏng bỏng không.

"Mọi người chắc cũng nhìn ra rồi, món tôi đang làm là Bánh cuộn nhân mứt dâu. Nhưng để trông đẹp mắt hơn, tôi định trang trí thêm một chút."

Ninh Ngưng dùng thước dài cẩn thận cắt cuộn bánh thành những khoanh đều đặn bằng nhau. Sau đó, cô cho phần kem tươi còn thừa vào túi bắt kem, chọn đui bắt kem Saint Honoré, khéo léo tạo đường viền hoa lượn sóng đám mây chạy dọc theo bề mặt những cuộn bánh màu hồng.

"Chị Ninh, thêm lớp kem này vào, Bánh cuộn nhân mứt dâu của chị trông còn đẹp hơn cả bánh bán ở Bến Thượng Hải luôn á!"

Lý Tiểu Chanh vô cùng kinh ngạc. Không ngờ chỉ thêm một chút trang trí nhỏ, món Bánh cuộn mứt dâu quen thuộc của cô đã trở nên lộng lẫy hơn bao nhiêu.

Món này mà được đem bán ở những nơi sang trọng như khách sạn Hưng Thụy thì chắc chắn sẽ cực kỳ đắt khách!

Tác giả: Nam Nhan Hề

Nhóm Phan Giai Giai cũng vô cùng đồng tình. Trước khi đến Hải Thị, họ tự tin bao nhiêu thì sau mấy ngày nếm thử vô vàn loại bánh ngọt, điểm tâm mới lạ, sự tự tin ấy đã bị lung lay đi ít nhiều.

Thế nhưng giờ đây, chỉ cần bà chủ Ninh thêm một chút kem trang trí, món Bánh cuộn nhân mứt dâu quen thuộc đã khoác lên mình diện mạo hoàn toàn mới. Hình thức không hề kém cạnh những chiếc bánh kem danh tiếng của Hải Thị. Sự tự tin của họ lập tức quay trở lại.

Ninh Ngưng cẩn thận xếp những khoanh Bánh cuộn mứt dâu lên chiếc đĩa sứ trắng. Lớp kem trang trí bên trên là kem tươi động vật (whipping cream), phải chụp ảnh nhanh trước khi kem bị chảy, xẹp xuống.

"Chúng ta chụp hai món này trước đi. Khương Hoành Trung, anh chuẩn bị máy ảnh xong chưa?"

Khương Hoành Trung ôm khư khư chiếc máy ảnh, hừng hực khí thế: "Bà chủ Ninh, tôi đã sẵn sàng từ lâu rồi."

"Được, vậy chúng ta ra nhà hàng chụp ảnh nào."

Thấy mọi người đều muốn đi ra ngoài, trưởng khoa Lưu xung phong ở lại trông chừng nguyên liệu. Thanh niên thích náo nhiệt, ông là người dẫn đầu, phải có trách nhiệm.

"Trưởng khoa Lưu, tôi để phần ông một miếng ăn cho đỡ buồn miệng nhé, chúng tôi sẽ quay lại nhanh thôi." Ninh Ngưng cởi tạp dề, giục mọi người mang theo đồ đạc.

Không ngờ Ninh Ngưng lại dỗ ông như dỗ con nít. Nhưng được ăn món Bánh cuộn nhân dâu tây này thì trưởng khoa Lưu cũng rất vui lòng đón nhận.

Cả nhóm đi ngang qua ba nhóm thợ bánh kia. Lúc này, mọi người mới nhìn rõ chân tướng của những món điểm tâm.

Bánh Nãi Tô màu trắng sữa, trông cực kỳ bắt mắt. Món Bánh cuộn màu hồng phía sau thì có hình dáng độc đáo, nhỏ nhắn, tinh tế, nhìn là thấy "đắt tiền".

Vừa nãy chỉ ngửi thấy mùi thơm, giờ được tận mắt nhìn thấy điểm tâm, các thợ bánh trong phòng ai nấy đều tò mò không biết hương vị ra sao.

Nhưng chẳng ai dám mở lời đưa ra yêu cầu vô lý như vậy. Khi nhóm Ninh Ngưng đã ra khỏi phòng, mọi người đồng loạt hướng ánh mắt về phía vị đồng chí già đang đứng thưởng thức Bánh cuộn mứt dâu một mình bên bàn làm việc.

Nhìn ông dùng thìa nhỏ xúc một miếng kem tươi cho vào miệng, có người không nhịn được cau mày. Kem tươi dù ngon đến mấy, ăn không cũng sẽ bị ngấy, đáng ra phải xắn thêm chút bánh bông lan ăn cùng mới đúng.

Thế nhưng, nhìn vẻ mặt tận hưởng của vị đồng chí già, rõ ràng lớp kem tươi đó vô cùng ngon miệng.

"Đồng chí già ơi, ngon lắm sao?"

Trưởng khoa Lưu khựng lại động tác xúc bánh, ngẩng đầu lên thì thấy ngớ người. Đám người này không lo làm bánh của mình, cứ nhìn chằm chằm ông làm gì?

À không, chính xác hơn là nhìn chằm chằm miếng Bánh cuộn mứt dâu trên tay ông.

Trưởng khoa Lưu vừa định khen ngon xuất sắc, nhưng ngẫm lại, ông quyết định khiêm tốn một chút.

"Bình thường thôi."

Nhưng nhìn ánh mắt chẳng ai tin của mọi người, ông bắt đầu hoài nghi, lẽ nào tài diễn xuất của mình tệ đến vậy?

Chương 355 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia