——
Sáng hôm sau lúc ăn sáng, cả nhóm của Ninh Ngưng gần như ai nấy đều vác theo cặp mắt gấu trúc thâm quầng xuống lầu.
Ninh Ngưng nhìn thấy đôi mắt như gấu trúc của họ, trong lòng chợt dâng lên cảm giác tội lỗi.
Hôm qua Mẫn Hành mang cà phê lên phòng, cô nổi hứng lấy luôn túi hạt cà phê và bộ ly tách mua ở Moulin Rouge ra, tự tay pha thêm một bình.
Ban đầu mọi người đều thấy việc vừa nhâm nhi cà phê sữa, vừa thưởng thức bánh tart trứng và bánh chuối phái là một trải nghiệm tuyệt vời.
Thế là mọi người vừa ăn uống, vừa rôm rả trò chuyện, từ chuyện nhà chuyện cửa đến những lý tưởng cho tương lai.
Đến khi tàn tiệc mới phát hiện ra, cả hai bình cà phê đều đã cạn sạch!
Đến tối, Ninh Ngưng càng bị đ.á.n.h thức bởi âm thanh trằn trọc trăn trở của Lý Tiểu Chanh. Tưởng cô bé khó ở trong người, cô bật đèn lên thì thấy Tiểu Chanh đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng đáng thương.
"Chị Ninh, em không ngủ được, bây giờ em tỉnh như sáo ấy!"
Dường như nghe thấy tiếng Tiểu Chanh, Phan Giai Giai ở phòng khách bên ngoài cũng lén lút hé cửa: "Bà chủ Ninh, em cũng không ngủ được."
Kết quả là, Lý Tiểu Chanh và Phan Giai Giai rủ nhau nằm chung một giường, quyết định nói chuyện phím cho đến khi nào mệt rũ rượi mới thôi.
Nhưng không ngờ, thời gian từng phút từng giây trôi qua, Ninh Ngưng ngáp lên ngáp xuống không biết bao nhiêu lần mà hai người kia vẫn đang thao thao bất tuyệt, thậm chí còn kể lể về những chuyện thú vị thời ấu thơ.
Đến cuối cùng, Ninh Ngưng thực sự không trụ nổi nữa nên đã ngủ trước. Một giây trước khi chìm vào giấc ngủ, cô còn thầm quyết định, lần sau tuyệt đối không cho họ uống nhiều cà phê vào buổi tối như vậy nữa.
Sáng nay vừa chạm mặt nhau ở sảnh, nhìn thấy quầng thâm dưới mắt mỗi người, cả nhóm đều tủm tỉm cười hiểu ý.
Trưởng khoa Lưu càng thấm thía nói: "Sau này cà phê, mọi người vẫn nên uống ít thôi. Ngủ không ngon giấc thì ngày hôm sau lấy đâu ra sức lực, sức khỏe là vốn quý nhất, vẫn phải biết giữ gìn."
Du Đại Lực ngáp ngắn ngáp dài hùa theo. Thật không ngờ, cà phê này còn tác dụng mạnh hơn cả trà đặc. Quan trọng là uống trà đặc tim vẫn đập bình thường, chứ tối qua uống cà phê, tim anh ta đập nhanh thình thịch. May mà chỉ một lúc thôi, không thì chắc anh ta sợ c.h.ế.t khiếp.
Bây giờ, Ninh Ngưng nhìn họ tay cầm lát bánh mì Pháp nhai trệu trạo, nét mặt ai nấy đều vô cùng đờ đẫn.
Cô bất đắc dĩ lắc đầu. Thấy Tiểu Chanh sắp gục đầu vào bát, cô vội vàng túm lấy cánh tay cô bé.
"Tỉnh dậy, tỉnh dậy đi em, nếu không thì đừng ăn nữa, lên lầu ngủ tiếp đi."
Lý Tiểu Chanh lắc mạnh đầu: "Không được đâu, bữa sáng này tính vào tiền phòng rồi, không ăn thì phí lắm."
Cô bé bỏ miếng bánh mì xuống, vươn vai thật cao để lấy lại tinh thần.
Phan Giai Giai cũng trở nên trầm lặng hơn thường ngày. Cô ăn từng miếng trứng luộc mà cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, bất chợt thèm món su hào trộn lạnh ở căn tin Xưởng bánh kẹo.
Lúc này ở trong bếp, William vừa cho một mẻ bánh mì Pháp vào lò nướng thì nghe nhân viên phục vụ báo tin bà chủ Ninh đang dùng bữa sáng ở nhà hàng.
Anh vội vàng lấy rổ bánh mì nhỏ đã chuẩn bị sẵn trên bàn từ trước, bước ra ngoài.
Hôm qua Lý Tiểu Chanh chỉ nghe Khương Hoành Trung kể lại chuyện thợ bánh ngọt của nhà hàng vô lễ, tự ý cướp mất một chiếc bánh tart trứng của họ. Khi hỏi về ngoại hình của người đó và nhìn thấy một người đàn ông tóc vàng mắt xanh, mặc đồng phục đầu bếp từ trong bếp bước ra, cơn buồn ngủ trong đầu cô bé lập tức bay biến quá nửa.
"Nhìn kìa, có phải cái tên vô lễ hôm qua không?"
Nghe vậy, Khương Hoành Trung chậm chạp quay đầu lại nhìn, rồi thu hồi tầm mắt với vẻ bất mãn: "Đúng rồi, chính là hắn."
Lúc này, William một tay bưng rổ bánh mì, một tay chắp sau lưng, bước ra giữa nhà hàng, lịch sự cúi gập người chào mọi người: "Chào buổi sáng mọi người, chào mừng mọi người đã đến lưu trú tại khách sạn của chúng tôi. Tôi là thợ làm bánh ngọt của nhà hàng. Không biết bánh mì Pháp hôm nay có hợp khẩu vị của mọi người không? Nếu có điểm nào cần cải thiện, xin mọi người cứ phản ánh với nhân viên phục vụ. Cảm ơn mọi người, chúc mọi người ngon miệng."
Nói xong, anh ta nhận được vô số tràng pháo tay và lời khen ngợi.
William lại một lần nữa khẽ cúi người đáp lễ.
Sau đó, anh ta đi thẳng đến chiếc bàn yên tĩnh nhất trong nhà hàng.
"Chị Ninh, anh ta đang đi về phía chúng ta." Khi nhận ra mục tiêu của anh ta, chút buồn ngủ còn sót lại của Lý Tiểu Chanh lập tức bay sạch sành sanh.
Cô bé căng thẳng túm c.h.ặ.t khăn trải bàn, tên này định làm gì đây?
Ninh Ngưng chỉ khẽ ngước mắt lên nhìn, rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn sáng. Hôm nay cô ăn hoành thánh nhỏ, ăn bánh mì Pháp liên tục mấy ngày, cô cũng phát ngán rồi.