Sau khi kết thúc buổi tập luyện sáng, họ cũng không xuống lầu. Bữa trưa, Du Đại Lực và Khương Hoành Trung xuống mua đồ ăn nấu chín mang lên, tiện thể "tiêu diệt" luôn đống bánh ngọt làm hồi sáng.
"Bà chủ Ninh, nếu tôi nhớ không nhầm thì ngày mai là hạn ch.ót đăng ký phải không?" Sau khi mọi người đã an tọa, trưởng khoa Lưu nhìn Ninh Ngưng hỏi.
"Vâng ạ, sáng mai cho ba người nghỉ phép một buổi, chúng ta cùng nhau đi đăng ký."
Ninh Ngưng nhận lấy đôi đũa Lý Tiểu Chanh đưa, cười đáp.
Lý Tiểu Chanh lập tức hớn hở, gặng hỏi: "Thật ạ? Sáng mai chúng ta được đi cùng nhau sao?"
Ninh Ngưng cầm một quả trứng luộc, gõ gõ lên bàn, vừa lăn trứng bóc vỏ vừa nói: "Chị lừa em bao giờ chưa."
"He he, chị Ninh còn lạ gì em nữa, cái miệng nhanh hơn cái não mà. Em thừa biết chị Ninh sẽ không trêu bọn em đâu." Lý Tiểu Chanh nói xong, cười hì hì nhìn sang Phan Giai Giai.
Ánh mắt Phan Giai Giai cũng ngập tràn niềm vui. Ngày mai chắc chắn sẽ có rất đông người, cô cũng muốn đi để mở mang tầm mắt.
"Tuy nhiên..." Ninh Ngưng lại cất lời.
Hả?
Tất cả mọi người trên bàn đều đổ dồn ánh mắt về phía Ninh Ngưng, bà chủ Ninh còn định nói gì nữa đây?
"Tuy nhiên, tôi có một điều kiện. Chiều nay tôi sẽ tổ chức một bài kiểm tra nhỏ. Ba người không quan trọng ai làm loại bánh nào, nhưng đều phải hoàn thành trong vòng một tiếng đồng hồ.
Bốn người chúng tôi sẽ chấm điểm dựa trên mức độ hoàn thiện của các bạn. Điểm tối đa là 100, 60 điểm là đạt. Nếu đến lúc đó chưa làm xong hoặc điểm không đạt, tôi sẽ cho thêm một cơ hội nữa.
Nhưng lỡ như đến cuối buổi chiều nay vẫn chưa có ai đạt tiêu chuẩn, thì sáng mai người đó sẽ phải ở lại đây một mình để luyện tập tiếp."
Khi Ninh Ngưng nói những lời này, nụ cười trên môi ba người họ dần vụt tắt, đặc biệt là Lý Tiểu Chanh. Nghe đến câu cuối, cô bé quả thực khóc không ra nước mắt.
Có cần phải kiểm tra không chứ? Trong ba người, cô bé chắc chắn là người có nguy cơ "rớt đài" cao nhất.
"Chị Ninh, có thể cho thêm một cơ hội nữa được không ạ?" Cô bé giơ ngón trỏ lên, vẻ mặt đáng thương năn nỉ.
Ninh Ngưng liếc nhìn cô nhóc: "Không tự tin đến thế sao? Nhỡ đâu em qua luôn trong lần đầu tiên thì sao?"
"Cái này gọi là biết mình biết ta đấy ạ. Chị Ninh, chị cứ cho thêm một cơ hội nữa đi mà." Lý Tiểu Chanh không kìm được làm nũng.
Ninh Ngưng ăn xong miếng trứng cuối cùng, lắc đầu với Lý Tiểu Chanh: "Không được."
Lý Tiểu Chanh trĩu môi xuống. Chị Ninh tuy ngày thường rất dễ tính, nhưng hễ đụng đến công việc chính là nói một là một, hai là hai. Cô bé bắt đầu lo lắng cho bài kiểm tra buổi chiều, đến mức thức ăn trong miệng cũng trở nên khó nuốt.
"Tiểu Chanh, em đừng lo lắng quá. Lát nữa em cứ chọn trước đi, chọn món em giỏi nhất ấy, chị sẽ chọn món khác."
Phan Giai Giai trấn an Lý Tiểu Chanh, gắp cho cô bé một miếng thịt kho tàu.
"Thịt kho tàu ở Hải Thị ngon lắm, em mau ăn thử đi, không ăn nhanh là hết đấy."
Lý Tiểu Chanh lén nhìn chị Ninh. Chị ấy đang ăn rất ngon lành, không biết có nghe thấy lời Giai Giai nói hay không mà chẳng có phản ứng gì.
Nhưng giọng Giai Giai rõ to thế cơ mà, chị Ninh không thể không nghe thấy được.
Vậy lời giải thích duy nhất là...
Chị ấy ngầm đồng ý cho phép hành động "gian lận" này.
Lý Tiểu Chanh lập tức nở nụ cười tươi rói. Cô bé cảm động bưng hộp cơm, nhìn Phan Giai Giai: "Giai Giai, cảm ơn chị, chị tốt quá!"
Vĩ Quốc ngẩng lên từ hộp cơm: "Còn có anh nữa, anh cũng nhường em chọn trước."
"Vậy em cũng cảm ơn anh luôn!"
Nhóm Vĩ Quốc bật cười rạng rỡ, bầu không khí trên bàn ăn lại trở nên sôi nổi.
Ninh Ngưng chỉ mải mê gắp thức ăn, mắt nhắm mắt mở làm ngơ trước hành động "bao che" cho nhau của họ. Dù sao thì ba người họ hiện tại là một nhóm nhỏ, trong một tập thể, mọi người biết phát huy điểm mạnh, bù đắp điểm yếu, phát huy tối đa thế mạnh của bản thân mới có thể mang lại hiệu quả cao nhất.
Vì vậy đôi khi chiến lược rất quan trọng. Bất kể đội ngũ của họ hợp tác theo cách nào, chỉ cần kết quả cuối cùng làm mọi người hài lòng là được.
~
Sau giờ nghỉ trưa, Lý Tiểu Chanh rửa mặt bằng nước lạnh. Nhìn bộ dạng hừng hực khí thế của mình trong gương, cô bé thầm hô: Cố lên!
Khi đến bếp bánh ngọt, Ninh Ngưng dặn dò vài câu ngắn gọn, tiếp theo là để họ chọn loại bánh mình sẽ làm.
Phan Giai Giai và Vĩ Quốc đều nhìn Lý Tiểu Chanh. Cô bé mím môi, hơi hồi hộp, nhỏ giọng nói: "Em muốn chọn bánh Nãi Tô."
"Nói to lên, không nghe thấy gì cả!" Ninh Ngưng hất cằm về phía cô bé.
"Bánh Nãi Tô, em làm bánh Nãi Tô!" Lý Tiểu Chanh có chút ngượng ngùng, sợ mọi người nghĩ cô bé chọn món quá dễ.
Không ngờ chị Ninh nghe xong liền nhìn thẳng sang Phan Giai Giai, hoàn toàn không đưa ra ý kiến gì về sự lựa chọn của cô bé.