Phía trước khay nướng của hai người còn dán một tờ giấy. Khương Hoành Trung đã dùng b.út và giấy đỏ mang theo để viết dòng chữ: Ăn thử miễn phí, Tiệm bánh Ninh Ký hoan nghênh quý khách.
Ninh Ngưng hoàn toàn không có ý kiến gì về việc này. Cô thích để mọi người trong đội phát huy tính chủ động.
Bán bánh là sở trường của Lý Tiểu Chanh. Lúc này cô bé hệt như hồi ở Tiệm bánh Ninh Ký, nở nụ cười cực kỳ thân thiện với từng người đi tới gian hàng. Nhưng mọi người dường như chỉ nhìn chứ không có ý định trao đổi.
"Chị Ninh, sao họ chỉ xem thôi vậy?" Lý Tiểu Chanh vẫn giữ nụ cười trên môi, nhỏ giọng hỏi chị Ninh.
Ninh Ngưng trấn an: "Gấp cái gì, mới bắt đầu thôi mà."
Những người mới vào sân phần lớn không vội đổi bánh. Họ sẽ dạo một vòng quanh khu vực bên trong, lướt qua các loại bánh của tất cả các gian hàng. Làm vậy để sử dụng hoa hồng nhỏ hợp lý nhất, tránh tình trạng đến cuối cùng thấy món ngon thì lại hết vé.
Đúng lúc này, có vài người tiến đến gian hàng. Nhìn thấy bảng hiệu, họ mừng rỡ kêu lên: "Đúng là chỗ này rồi! Tiệm bánh Ninh Ký."
Lý Á Như là người địa phương ở thành phố Hải, ngày thường rất thích náo nhiệt. Cô đã chú ý đến hội giao lưu bánh trái này từ sớm và rủ rê những người bạn cùng sở thích. Lần này họ đi chung 4 người.
Là một trong những người đầu tiên tiến vào khu vực bên trong, họ nhanh ch.óng đi dạo một vòng các gian hàng. Những thương hiệu như khách sạn Hưng Thụy, Venus, Moulin Rouge, Hạnh Vũ Lâu hay bánh tô Bảo Hưng, ngày thường họ bỏ tiền ra là ăn được. Hôm nay họ muốn nếm thử mấy tiệm mới hơn.
Nhưng lại sợ chọn nhầm tiệm không hợp khẩu vị lãng phí hoa hồng nhỏ, họ đang phân vân thì tình cờ đi ngang qua ngã tư. Không ngờ ở đó lại có người phát bánh miễn phí, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
Lý Á Như vội kéo bạn bè đi nhận. Sau khi nếm thử, dù bọn họ từ nhỏ đã lớn lên với sữa bò cũng bị mùi sữa thơm lừng của món bánh nhỏ này thu hút. Hỏi ra mới biết tên món bánh là Nãi Tô.
"Nhà cô có món nào ngon nhất? Lúc nãy anh bạn phát bánh bảo Nãi Tô nhà cô là món bình thường nhất, còn có mấy món ngon tuyệt đỉnh cơ. Cô giới thiệu cho tôi với!"
Lý Á Như hoa mắt nhìn các loại bánh trên quầy. Chỉ xét về ngoại hình thì Nãi Tô đúng là bình thường nhất trong số này. Ánh mắt cô lập tức bị những chiếc bánh được tạo hình tinh xảo như hoa đào thu hút.
Cô rất thích hoa, đặc biệt là sắp tới tháng 3, hoa anh đào trong công viên sắp nở, cô đang định rủ bạn bè đi đạp thanh ngắm cảnh. Lúc này thấy món bánh đẹp như hoa, cô thích vô cùng.
Ninh Ngưng thấy ánh mắt cô ấy cứ dán c.h.ặ.t vào Đào Hoa Tô, bèn dịu dàng giới thiệu: "Khẩu vị và sở thích mỗi người mỗi khác. Món tôi thích chưa chắc các bạn đã ưng. Mọi người cứ chọn món nào vừa mắt nhất. Đây là bánh cuộn nhân dâu tây và bánh tart trứng, còn đây là Đào Hoa Tô và bánh tô mè đen đường."
Ninh Ngưng gần như vừa dứt lời, Lý Á Như lập tức đưa ra bông hoa hồng nhỏ trong tay: "Bà chủ, tôi lấy Đào Hoa Tô!"
Nói xong, cô quay sang nhóm bạn, đề nghị: "Hay là thế này, chúng ta mỗi người mua một loại, lát nữa chia nhau ăn nhé!"
"Ý kiến hay đấy, Á Như thông minh thật. Thế này thì tôi dùng ít vé nhất mà lại ăn được nhiều bánh nhất!"
Ba người kia thi nhau đưa hoa hồng nhỏ ra, chọn mỗi loại một phần ở tiệm Ninh Ký.
Có khách mở hàng, khóe miệng Lý Tiểu Chanh không giấu nổi nụ cười. Cô bé nhanh nhẹn cho bánh vào những hộp giấy đã gấp sẵn từ trước rồi đưa cho họ.
Mấy người nhận lấy bánh, nóng lòng đưa lên mũi ngửi ngửi. Vừa rồi qua lớp kính bảo vệ, họ chỉ ngửi thấy mùi hương mờ nhạt. Nhưng ngay khoảnh khắc bánh được cho vào hộp, mùi thơm lập tức len lỏi qua khe hở bay ra.
Họ ghé sát vào, ngửi thấy cực kỳ rõ ràng, đó là mùi ngọt ngào đặc trưng của bánh, hơn nữa còn rất thanh mát.
Bây giờ họ bưng hộp bánh trên tay vừa đi vừa xem, mùi hương bay sang những người qua đường khác, khiến ai cũng ngoái lại nhìn.
Đợi họ đi khuất, Lý Tiểu Chanh lập tức cầm hoa hồng nhỏ lên xem: "Chị Ninh, đây là hoa hồng nhỏ này, trên này còn đóng dấu nữa!"
Ninh Ngưng cười liếc nhìn hoa hồng nhỏ, đưa cho trưởng phòng Lưu: "Trưởng phòng Lưu, chú phiền dán những bông hoa này lên bảng đen nhé. Hội giao lưu mới bắt đầu, chúng ta phải tranh thủ dán hoa ra càng sớm càng tốt, càng sớm càng có sức thuyết phục."
Hoa hồng nhỏ ban đầu cũng giống như những đ.á.n.h giá 5 sao thời kỳ đầu của Taobao, vô cùng giá trị.
Lý Á Như yêu thích không buông tay nhìn chiếc Đào Hoa Tô. Có nữ đồng chí khác bị tạo hình tinh xảo của Đào Hoa Tô thu hút, bèn tiến đến hỏi cô mua ở đâu, ăn có ngon không.
"Mua ở tiệm Ninh Ký số 5, tôi chưa ăn nên không biết vị thế nào, nhưng ngửi thơm lắm!"