Những người qua đường nhận được câu trả lời đều cảm ơn Lý Á Như rồi bàn bạc với bạn bè, lát nữa cũng phải qua tiệm Ninh Ký xem thử.
"Chúng ta tìm chỗ nào đó chia bánh đi. Nãy bà chủ nhắc kem bơ trên bánh cuộn dâu tây phải ăn nhanh, không thì nó sẽ chảy ra mất."
Một người bạn mua bánh cuộn nhân dâu tây gọi với theo Lý Á Như đang định đi tiếp.
"Bơ cũng bị chảy á? Chúng ta ăn bánh kem bơ để lâu lắm cơ mà." Người bạn khác nghi hoặc hỏi.
Tuy nghi ngờ nhưng họ vẫn cầm hộp giấy, lấy chiếc thìa gỗ nhỏ cắt chiếc bánh cuộn nhân dâu tây ra.
Lý Á Như nếm phần của mình, vừa thử miếng bơ, cô đã sáng rực hai mắt sau khi cẩn thận nhấm nháp.
"Là bơ tươi!" Cô kinh ngạc kêu lên.
Bạn cô lập tức tròn mắt: "Thật á? Lớp hoa này làm bằng bơ tươi á? Thảo nào tôi thấy không giống bánh kem bơ bình thường, ngon thật đấy!"
"Mọi người đừng chỉ ăn mỗi bơ, thử lớp bánh cuộn đi, tôi chưa bao giờ ăn bánh nhân dâu tây nào ngon thế này!"
Người mua bánh cuộn nhân dâu tây là nam thanh niên duy nhất trong nhóm. Cậu ta c.ắ.n một miếng khá to, nhưng vẫn cảm nhận được vị dâu tây ngon tuyệt. Lời cậu ta khiến Lý Á Như và mọi người vội vàng dừng nói chuyện, bắt đầu nếm thử các phần khác.
"Đúng thật này, mứt dâu tây chua chua ngọt ngọt, thỉnh thoảng còn ăn trúng cả thịt quả. Không giống mứt dâu tây tôi hay ăn chút nào, loại kia ngọt khé cổ, ăn nhiều ngán lắm."
Trong miệng mọi người đều đang ngậm đồ ăn nên không tiện mở miệng, nhưng họ vô cùng đồng tình với lời của Lý Á Như, thi nhau gật đầu phụ họa.
Miếng bánh cuộn dâu tây đầu tiên đã mang lại bất ngờ lớn, họ không chần chừ mà bắt đầu nếm thử món tiếp theo.
"Ăn của tôi trước đi, tôi thèm cái bánh tart trứng này lâu lắm rồi. Mọi người xem, chỗ này giống canh trứng không, núng nính núng nính!"
Cả đám xúm lại xem, quả nhiên, phần nhân bánh tart trứng run rẩy theo động tác lắc nhẹ của bạn nữ, trông độ đàn hồi cực kỳ tốt.
Lý Á Như và mọi người tiếp tục dùng thìa gỗ nhỏ để chia bánh tart trứng, không ngờ vừa chạm vào vỏ bánh đã có vụn bánh rơi ra.
"Nhẹ tay thôi nhẹ tay thôi, đừng làm vỡ lớp vỏ bánh xốp!"
"Mọi người xem, giống hệt canh trứng. Có điều canh trứng tôi làm ở nhà không mịn màng thế này. Nếu có d.a.o cắt ra chắc sẽ đẹp hơn!"
Ai nấy đều tò mò, lẽ nào phần giữa thực sự là canh trứng?
Bánh tart trứng không lớn, mỗi người chỉ được 1/4 cái, vừa đúng một miếng.
Họ lần lượt cầm hộp giấy đưa bánh tart trứng vào miệng. Có vẻ vì chiếc bánh dâu tây lúc nãy đã đ.á.n.h thức vị giác, lần này bánh tart trứng vừa vào miệng, nước bọt đã tự động ứa ra.
Nhưng dù vậy, họ vẫn cảm nhận được độ giòn rụm của lớp vỏ bánh. Khi đầu lưỡi vô tình lướt qua phần nhân, họ lập tức cảm nhận được độ mềm mịn trơn láng.
Mùi sữa đặc quyện cùng vị trứng thơm lừng, cộng thêm sự kết hợp giữa vỏ giòn và nhân mềm tạo nên một trải nghiệm vị giác vô cùng phong phú. Chỉ với một miếng bánh tart trứng nhỏ xíu, họ lại tiếc nuối không nỡ nuốt xuống bụng.
"Tôi có một đề nghị nho nhỏ, lát nữa tôi muốn đi mua thêm một cái bánh tart trứng, tôi thực sự quá mê hương vị này!"
Cả đám có tổng cộng 20 bông hoa hồng nhỏ, trừ đi số bánh ngày thường có thể mua bằng tiền và một số loại không hứng thú, 20 bông hoàn toàn đủ cho họ thưởng thức các loại bánh theo mùa.
Thế nên Lý Á Như nói: "Vậy thế này nhé, chúng ta mỗi người giữ lại 2 bông tự tiêu xài, số còn lại gộp chung mua, được không?"
"Đồng ý, đồng ý!"
Như vậy nhân tính hơn nhiều. Đợt bình chọn của hội giao lưu chỉ có một ngày, nhưng việc bán bánh có thể kéo dài ba ngày. Nếu những ngày sau tiệm Ninh Ký không tới nữa thì họ mới được ăn một miếng bánh tart trứng quả là quá đáng tiếc.
Đúng lúc đó, có người đi ngang qua chỗ họ, tay cầm một chiếc hộp giấy quen mắt. Cậu thanh niên nhìn chiếc hộp giấy trong tay người qua đường, chẳng phải là bánh tart trứng sao!
"Bánh tart trứng này xốp quá! Lúc ăn cậu nhớ lấy hộp giấy hứng nhé. Bà chủ tiệm Ninh Ký chu đáo thật, còn gấp sẵn hộp giấy, ăn tiện ghê!"
"Đúng vậy, hàng người xếp hàng trước quầy dài thế kia, không biết có đủ hộp giấy không nữa."
...
Lý Á Như và các bạn nhìn nhau đầy ăn ý: "Xếp hàng á?!"
Gian hàng tiệm Ninh Ký bắt đầu có người xếp hàng rồi sao?
Cậu nam thanh niên bèn kiễng chân nhìn về phía tiệm Ninh Ký, đúng thật kìa, trước gian hàng Ninh Ký toàn là người, thậm chí chẳng nhìn thấy bóng dáng bà chủ đâu.
Cậu ta báo lại tình hình cho đám Lý Á Như, mọi người tức thì lâm vào tình thế khó xử.
Tiếp tục đi dạo, hay là quay lại xếp hàng.
"Đây mới là gian đầu tiên thôi, biết đâu mấy gian khác cũng có bánh ngon?"
"Nhỡ lát nữa chúng ta quay lại mua thì hết bánh tart trứng thì sao?"