"Vậy giờ tính sao?"
Cả ba người đều nhìn Lý Á Như, hy vọng cô sẽ nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường.
Lý Á Như cũng không ngờ tiệm Ninh Ký lại được mọi người phát hiện nhanh như vậy. Nhưng ngẫm lại cũng phải, họ phát Nãi Tô miễn phí, chắc chắn có rất nhiều người tìm đến giống như bọn họ. Hơn nữa họ thử liên tiếp hai loại, à không, thêm cả Nãi Tô là ba loại, đều cực kỳ ngon, bị phát hiện chỉ là chuyện sớm muộn.
"Hay là vầy đi, chúng ta ăn xong Đào Hoa Tô và bánh tô mè đen đường trước. Sau đó chia làm hai nhóm, hai người về tiệm Ninh Ký xếp hàng, hai người đi dạo, luân phiên nhau, được không?"
Trước mắt, Lý Á Như chỉ nghĩ ra được cách này.
Ba người kia gật đầu đồng ý. Cô gái mua bánh tô mè đen đường nhờ bạn cầm hộp giúp, sau đó nhẹ nhàng bẻ chiếc bánh ra làm bốn.
"Mùi mè đen thơm quá. Lát nữa tôi phải đến tiệm Ninh Ký hỏi cho rõ xem họ mở cửa hàng ở đâu."
"Món bánh tô kiểu Giang Tô chuẩn vị thế này, tôi có cảm giác như đang đứng ở khu Giang Tô - Chiết Giang - Thượng Hải vậy, nhìn chẳng khác gì bánh do thợ tiệm Bảo Hưng làm!"
Nhắc đến tiệm bánh tô Bảo Hưng, họ không khỏi nhìn lên khán đài nơi lão Hứa đang ngồi. Nghe nói thợ làm bánh ở Bảo Hưng đa phần đều là đệ t.ử của lão Hứa.
Nhưng vừa nhìn, cậu nam thanh niên nhịn không được dụi dụi mắt, sau đó kinh hỉ nói với các bạn.
"Mọi người nhìn xem, trên tay lão Hứa có phải đang cầm Đào Hoa Tô của tiệm Ninh Ký không!"
Lý Á Như vội vàng nhìn theo. Lão Hứa đang cầm chiếc bánh màu hồng nhạt bằng hai tay ngắm nghía cẩn thận. Cô nhìn lại chiếc Đào Hoa Tô trong tay mình, rồi nhìn chiếc trên tay lão Hứa.
Giống nhau như đúc, đúng là Đào Hoa Tô.
"Các đồng chí à, nếu, nếu như Tiệm bánh Ninh Ký là cửa hàng mới mở ở thành phố Hải, tôi đoán chắc rằng sau hội giao lưu này, việc kinh doanh của Ninh Ký sẽ bùng nổ!"
Trên khán đài, trước mặt không chỉ có lão Hứa, những người khác cũng được bày thêm vài loại bánh. Đó đều là những món họ hứng thú khi đi cùng lão Hứa lúc nãy. Hiện giờ tất cả được xếp lên một chiếc bàn, có thể nói là quy tụ tinh hoa của các gian hàng khu vực bên trong.
"May mà thị trưởng Đường bảo tôi đi sớm, không thì chắc tôi không mua được bánh nhanh thế này, nhất là ở Tiệm bánh Ninh Ký, tôi phải xếp hàng một lúc lâu đấy."
Thư ký của thị trưởng Đường cười ha hả nói.
"Tiệm Ninh Ký kia đắt khách thế cơ à?" Tổng biên tập báo "Nhật báo thành phố Hải" Phùng Nhã Hân nghe vậy, không khỏi quay đầu nhìn về vị trí của Ninh Ký.
Không ngờ hiện trường đúng như lời thư ký nói, xếp thành mấy hàng dài. Để tránh lượng người quá đông gây ra sự cố, ban tổ chức đã cố tình để lại khoảng trống rất rộng giữa các gian hàng bên trong và khán đài.
Nhưng những người xếp hàng trước gian Ninh Ký đã chiếm hơn một nửa không gian. Nếu hàng dài thêm chút nữa, e là sẽ chắn ngang luôn cả đường đi.
Nhìn sang các nhà khác: Khách sạn Hưng Thụy, Moulin Rouge, Hạnh Vũ Lâu, tiệm bánh tô Bảo Hưng và Venus - những cái tên đã có tiếng tăm từ trước - giờ phút này trước quầy cũng có người xếp hàng.
Hội giao lưu mới bắt đầu được nửa tiếng, nhưng sự phân hóa giữa các thương gia bên trong đã tự động hình thành.
Các nhà khác thì dễ hiểu, nhưng Ninh Ký chỉ là một gian hàng ngoại lai, lại có thể nhanh ch.óng bứt phá như vậy, đúng là khiến mọi người phải nhìn bằng con mắt khác.
"Tiệm bánh Ninh Ký có hai nhân viên đang phát Nãi Tô miễn phí để thu hút khách đến gian hàng."
Thư ký của thị trưởng Đường báo cáo lại những thông tin hóng được trong lúc xếp hàng cho các lãnh đạo nghe.
"Cô bé này hơi nôn nóng rồi. Tặng Nãi Tô miễn phí thì có bao nhiêu mà tặng. Huống hồ hội giao lưu mới bắt đầu, Nãi Tô mà hết, số lượng bánh ngọt bán ra không theo kịp sẽ bất lợi cho cuộc đua đường dài. Cứ làm đâu chắc đấy, nhỏ giọt lâu dài mới là thượng sách."
Chu Quang Hùng tiếc nuối lắc đầu.
Phùng Nhã Hân lại không đồng tình với quan điểm của ông: "Chủ tịch Chu à, ông nói làm đâu chắc đấy hợp với những cửa hàng đã có tiếng tăm ở thành phố Hải. Không biết dạo này ông có để ý trang tin kinh doanh của báo "Nhật báo thành phố Hải" không. Rất nhiều cửa hàng mới mở đã tìm đến báo chúng tôi đăng quảng cáo. Theo tôi thấy, cách Ninh Ký phát Nãi Tô miễn phí chẳng khác gì đăng quảng cáo, đều là một hình thức tuyên truyền cả!"
"Rượu ngon không sợ ngõ sâu. Bánh của Ninh Ký ngon, được hoan nghênh chỉ là chuyện sớm muộn. Chỉ cần những người từng ăn truyền tai nhau khen ngon, đó mới là quảng cáo thực sự trong lòng tôi!"
Chu Quang Hùng cau mày. Ông không thích những trò khoa trương phù phiếm trong ngành bánh trái.
"Chủ tịch Chu, nhưng thứ mà hội giao lưu hôm nay thiếu nhất chính là thời gian. Sáng từ 9 giờ đến 12 giờ, chiều từ 2 giờ đến 5 giờ. Trong mấy tiếng ngắn ngủi này, làm sao có thể bị động chờ đợi được.