"Thay đổi như thế nào ạ? Thực ra đơn giản lắm dì ơi. Khố rách áo ôm thì sợ gì ai. Cháu chẳng có gì trong tay, tiền bạc cũng chỉ có một chút. Một mình ăn no cả nhà không đói, không xông pha thì cũng chẳng còn cách nào. Hơn nữa, cháu nghĩ phụ nữ ly hôn đâu nhất thiết phải sống khổ sở, bị người đời cười chê như người ta vẫn nói. Trái lại, sau khi ly hôn, mình càng hiểu rõ bản thân muốn gì. Đó là bài học lớn nhất cháu rút ra được sau khi ly hôn!
Ví dụ như cháu, ngay từ đầu cháu đã không muốn về quê, nên cháu cần một thân phận hợp pháp để bám trụ lại huyện thành. Tiếp đó, cháu nghĩ đến việc thuê nhà, lo hộ khẩu, rồi dùng chính tay nghề của mình để mở một cửa tiệm. Nói tóm lại là, họ bảo cháu ly hôn xong sẽ sống khổ sở, bắt cháu phải cam chịu số phận. Nhưng cháu lại quyết không đầu hàng số phận!"
Khi Ninh Ngưng nói những lời này, dì Phạm thấy ánh mắt cô sáng rực rỡ. Chỉ nhìn cô thôi, dì cảm giác cơ thể mình như được truyền thêm một luồng sinh khí, khiến mạch m.á.u sục sôi. Tuổi trẻ thật tốt biết bao. Dì không biết thời trẻ mình có được tràn đầy sức sống như thế này không.
"Cháu gái, dì Phạm ủng hộ cháu. Chúng ta không đầu hàng số phận!"
Hai người nhìn nhau bật cười rạng rỡ. Ninh Ngưng khoác tay dì Phạm: "Vì tinh thần không đầu hàng số phận của chúng ta, và cũng để ăn mừng ngày khai trương tiệm bánh của cháu, chúng ta phải đi ăn một bữa ra trò thôi!"
~
Buổi tối, sau khi Ninh Ngưng đ.á.n.h răng rửa mặt xong xuôi, cô chui tọt vào ổ chăn. Nhờ có túi chườm nước nóng đặt sẵn từ trước nên vừa chui vào đã cảm nhận được hơi ấm lan tỏa.
Buổi chiều cô được dì Phạm dắt đi dạo phố mua sắm quần áo, chưa có thời gian mở không gian ra xem. Phải nhanh ch.óng kiểm tra xem Điểm Yêu Thích được bao nhiêu rồi.
Ninh Ngưng mở không gian, vào thẳng mục Điểm Yêu Thích.
Điểm Yêu Thích: 280.
Ngày đầu tiên được 110, hôm nay được 170. Tính ra có 85 người đã đóng góp Điểm Yêu Thích.
Chợt Ninh Ngưng nhớ ra mình còn chưa đếm doanh thu bán hàng hôm nay. Nhưng lỡ chui vào ổ chăn ấm áp rồi, cô thực sự không muốn chui ra giữa cái lạnh giá của mùa đông không có lò sưởi này nữa.
Thôi, để mai đếm cũng được.
Ninh Ngưng tiếp tục chọn sẵn nguyên liệu cần dùng cho ngày mai trong xưởng chế biến. Cứ như vậy, trong lúc cô ngủ, xưởng sẽ tự động hoạt động, sáng mai thức dậy là có đồ dùng ngay.
Tắt màn hình điều khiển, Ninh Ngưng định đi ngủ sớm. Ngày mai bán thêm hai tiếng, phải nghỉ ngơi cho khỏe, không thì chịu sao thấu.
~
Khu tập thể nhà máy phân bón - Nhà xưởng trưởng
Lý Kim Quế ngồi trước gương, tỉ mẩn thoa kem dưỡng da. Chị liếc mắt nhìn người chồng đang đọc sách trên giường, hắng giọng mấy cái.
"Có chuyện gì em cứ nói thẳng ra đi. Cả tối cứ nhìn chằm chằm anh thế, chuyện gì mà khó mở miệng vậy?" Mã Vệ Quốc hờ hững lật trang sách, buông lời đầy ẩn ý.
Lý Kim Quế vặn nắp lọ kem dưỡng da lại, vén chăn lên rồi ngồi vào giường.
"Hôm nay Sử Nhậm đến thăm mẹ, định biếu quà nhưng em không nhận, bắt cậu ta xách về."
Mã Vệ Quốc nghe vậy, hạ cuốn sách trên tay xuống: "Sao cậu ta biết mẹ anh nằm viện?"
Lý Kim Quế chỉnh lại độ cao của chiếc gối rồi nằm xuống: "Cái này thì em chịu. Nhưng em nghe người cùng phòng bệnh với mẹ kể, hắn không đi một mình đâu, đi ba người cơ. Có cả mẹ của Sử Nhậm và cô vợ thanh niên trí thức của hắn nữa, nhưng em chỉ gặp mỗi mình hắn thôi.
Chưa hết đâu, còn có chuyện này mới ly kỳ. Cái cô vợ hai của cậu ta ấy, sau khi ly hôn ôm tiền đi mở một tiệm bánh xốp gần bệnh viện Huyện. Làm ăn cũng khấm khá lắm. Hôm nay hắn định mua bánh trứng cho mẹ thì bị người ta chặn lại trước cửa tiệm. Có người nhận ra hắn là người của nhà máy phân bón, thế là lôi hết chuyện xấu của hắn ra kể bô bô. Hôm nay ở bệnh viện, em cứ nghe thấy ba chữ 'nhà máy phân bón' suốt, điếc cả tai."
Kể xong, thấy chồng vẫn im lặng không phản ứng, chị kéo ống tay áo anh: "Anh đang nghĩ gì thế? Em kể chuyện này cho anh nghe để anh chuẩn bị tinh thần trước đấy. Hôm nay cậu ta tìm em nhờ vả, em không giúp, biết đâu ngày mai lại tìm thẳng đến anh đấy!"
"Tìm anh à? Tìm anh cũng vô ích thôi. Em cứ chờ xem, không chừng ngày mai cả xưởng sẽ đồn ầm lên. Đúng là tiếng lành đồn gần, tiếng dữ đồn xa. Cái thằng Sử Nhậm này, đúng là thối nát như cái tên của nó vậy!" Mã Vệ Quốc tháo kính xuống, gập sách lại, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.
"Ai bảo cậu ta coi hôn nhân như trò đùa. Người ta đường đường là một cô gái tân nương, lên thành phố chưa được một năm đã thành gái một đời chồng. May mà cô gái đó có người mách nước, biết đòi chia tài sản. Chứ nếu mà tay trắng bị đuổi ra khỏi cửa thì t.h.ả.m quá. Nói tóm lại, cũng là do nội bộ lãnh đạo đơn vị các anh làm ăn tắc trách. Cái dấu mộc đồng ý ly hôn đó làm sao mà có thể đóng dễ dàng như thế được?"