Mã Vệ Quốc không phản bác lại câu nói này. Quả thực là ban lãnh đạo nội bộ nhà máy phân bón của bọn họ đã làm việc chưa đến nơi đến chốn.

...

Hôm sau, trên đường đi giao cơm ở bệnh viện, Lý Kim Quế cố tình xuống xe buýt sớm một trạm. Khi đi ngang qua Tiệm bánh Ninh Ký, chị cố ý đi chậm lại.

Bên ngoài tiệm bánh, một hàng dài rồng rắn đang xếp hàng. Chị đưa tay lên xem đồng hồ, trong lòng thầm ngạc nhiên. Đã 11 giờ trưa rồi mà vẫn còn đông người xếp hàng thế này cơ à.

Nghĩ ngợi một chút, Lý Kim Quế cũng bước tới đứng vào cuối hàng. Bánh xốp trứng gà của bà cụ Tào cũng sắp hết rồi, chị định mua thêm một ít cho bà.

Đột nhiên, từ phía sau vang lên tiếng bước chân dồn dập. Vài chàng thanh niên hớt hải chạy tới, tranh nhau xếp hàng phía sau chị.

"Phù, may quá vẫn kịp. Chị ơi, bánh xốp trứng gà hôm nay vẫn còn chứ ạ!"

Bị mấy chàng trai nhìn chằm chằm, Lý Kim Quế hơi bối rối: "Chị cũng không rõ đâu, chị cũng mới ra xếp hàng thôi!"

"Chắc chắn là còn mà. Cậu không nghe anh Hải Quân bảo hôm nay bà chủ bán thêm hai tiếng à. Mọi ngày tầm 11 giờ là bà chủ đóng cửa rồi, hôm nay kiểu gì cũng phải bán đến gần 1 giờ chiều."

Nghe họ trò chuyện, Lý Kim Quế tò mò hỏi: "Các cậu đều từng ăn bánh trứng của tiệm này rồi à?"

"Tụi em ăn rồi chị ạ, đồng nghiệp mua cho tụi em nếm thử. Lần đầu tiên chị mua bánh ở đây hả? Chị cứ yên tâm, bánh trứng nhà này ngon lắm, ăn đứt bánh ở Cửa hàng bách hóa luôn!"

"Đúng đấy chị ạ. Bọn em vốn dĩ không hảo ngọt lắm đâu. Hôm đó anh Hải Quân mang bánh đến xưởng, bọn em còn trêu ảnh. Lúc ăn thử mới nhận ra trên đời này lại có loại bánh trứng vị không bị ngọt gắt. Mấy cái bánh trứng em ăn trước kia ngọt đến mức đắng cả họng."

Lý Kim Quế mỉm cười cảm ơn họ, rồi đứng lại ngay ngắn, chầm chậm tiến lên theo hàng người. Sự tò mò của chị về người vợ cũ của Sử Nhậm lại càng dâng cao.

Chị hiểu rất rõ việc đàn ông kén đồ ngọt đến mức nào. Ở nhà, Mã Vệ Quốc chẳng bao giờ thèm đụng đũa vào mấy món điểm tâm chị mua. Anh ta còn bảo: "Đàn ông sức dài vai rộng ai lại đi ăn dăm ba cái đồ ngọt nhạt này. Điểm tâm là thứ dành cho đàn bà con nít."

Nhớ lại vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày của Mã Vệ Quốc, chị bỗng nảy sinh ý định muốn xem thử liệu anh ta có thay đổi định kiến này không.

Hàng người không ngừng tiến về phía trước. Lý Kim Quế quan sát thấy ai bước ra từ tiệm bánh cũng đều có vẻ mặt hớn hở. Ngửi mùi hương thơm ngọt mà không hề ngấy thoang thoảng trong không khí, lòng chị cũng bắt đầu háo hức chờ đợi.

Chẳng mấy chốc, chị đã bước lên bậc thềm. Loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng mảnh mai trong chiếc áo blouse trắng đi lại thoăn thoắt sau quầy. Khi vào hẳn bên trong tiệm, ánh mắt chị dường như mất kiểm soát, cứ dán c.h.ặ.t vào khuôn mặt ửng hồng xinh đẹp tựa hoa đào của người nữ đồng chí sau quầy.

Ngay khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt ấy, một suy nghĩ lóe lên trong đầu Lý Kim Quế: Mắt Sử Nhậm bị mù rồi sao? Một cô vợ trẻ trung xinh đẹp nhường này mà hắn còn ruồng rẫy, lại còn đi bêu riếu khắp nơi. Rốt cuộc trong đầu hắn chứa cái gì không biết. Chị thậm chí còn cảm thấy cô gái này lấy Sử Nhậm quả thực là "bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu".

"Xin chào chị, chị muốn mua gì ạ?"

Giọng nói cũng rất dễ nghe, phát âm tiếng phổ thông cực chuẩn, chẳng lẫn chút giọng điệu địa phương nào.

Lý Kim Quế vô cùng hài lòng khi nhìn Ninh Ngưng, khóe môi luôn giữ một nụ cười mỉm.

"Chào chị?" Ninh Ngưng không thấy khách hàng phản hồi, đành ngẩng đầu lên nhắc nhở một tiếng. Ánh mắt vị khách này nhìn cô sao có cảm giác hơi kỳ quái thế nhỉ?

Bị cô nhắc nhở, Lý Kim Quế vội giật mình bừng tỉnh. Chị nhìn lên quầy hàng. Ngoài món bánh xốp trứng gà quen thuộc, còn có những miếng bánh điểm tâm màu đỏ mận, trên rắc hạt mè, trông cực kỳ hấp dẫn.

"Đây là bánh táo đúng không? Cho chị hai cân, với ba cân bánh xốp trứng gà nhé." Lý Kim Quế nói xong, cúi đầu lục tìm tiền trong túi: "Hết bao nhiêu tiền em nhỉ?"

"Tổng cộng là 6 đồng ạ." Ninh Ngưng thoăn thoắt cân bánh cho chị. Hôm nay không có chương trình khuyến mãi mua ba tặng nửa cân nữa, nếu không số bánh trứng nướng ra sẽ chẳng đủ để phục vụ vài vị khách.

Lý Kim Quế vừa đếm tiền vừa thầm nghĩ: Đầu óc con bé này nảy số nhanh thật. Vừa phải tính nhẩm tiền, vừa cân bánh rồi đóng gói, đúng là sinh ra để làm buôn bán mà.

"Em nên thuê thêm người phụ việc đi, không thì một mình em làm mệt lắm." Lý Kim Quế đưa ra lời khuyên.

Động tác buộc dây của Ninh Ngưng vừa nhanh vừa chuẩn xác. Lý Kim Quế có cảm giác sợi dây thừng trong tay cô giống như có phép thuật, muốn nó đi đâu là nó nghe lời theo đó.

"Dạ em nhờ người tìm giúp rồi ạ. Đây là bánh của chị, chị cầm cẩn thận nhé! Chào chị, hẹn gặp lại chị lần sau ạ!"

Chương 51 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia