Lý Kim Quế mỉm cười với cô, đón lấy gói bánh rồi bước ra khỏi cửa hàng. Mãi đến khi bước xuống bậc thềm, chị mới chợt sờ lên khóe miệng mình. Hình như chị cũng giống như những người khách lúc nãy, bước ra khỏi tiệm bánh với một tâm trạng vô cùng vui vẻ.
Chị cẩn thận nhớ lại trải nghiệm vừa nãy, rồi đối chiếu với những lần đi mua sắm ở nơi khác. Chị dường như đã hiểu lý do vì sao.
Bắt đầu từ lúc xếp hàng bên ngoài, ngửi thấy mùi hương thơm ngọt phảng phất trong không khí, chị đã nảy sinh sự mong đợi. Đến khi kết thúc việc xếp hàng, bước chân vào tiệm, hương thơm càng trở nên nồng nàn hơn. Khác với cái lạnh buốt bên ngoài, sự ngọt ngào bên trong tiệm mang lại cảm giác ấm áp. Giữa mùa đông giá rét, được đắm chìm trong hương thơm ấm áp ấy, cả cơ thể lẫn tâm trí chị đều được thư giãn hoàn toàn.
Cộng thêm nụ cười thân thiện, cách tiếp đón lịch sự của cô gái, và thao tác đóng gói nhanh thoăn thoắt. Toàn bộ quá trình diễn ra ch.óng vánh, từ lúc bước vào đến khi bước ra giống như một giấc mộng đẹp vậy.
Cô gái này thật sự không tầm thường chút nào.
Sử Nhậm lần này đúng là thả mồi bắt bóng, ném dưa hấu nhặt hạt vừng rồi.
Chị xách gói bánh bọc giấy kraft, mỉm cười đi về phía bệnh viện.
Vừa đến cửa phòng bệnh, chị thấy vị bác sĩ khoa chỉnh hình cùng vài y tá đang xúm quanh giường bệnh của mẹ mình. Nụ cười trên môi Lý Kim Quế tắt lịm, chị vội vã bước tới.
"Có chuyện gì vậy bác sĩ? Mẹ tôi sao thế?"
Vị bác sĩ khoa chỉnh hình và các y tá nghe thấy tiếng nói, liền quay người lại cười tươi đáp: "Chị đừng lo lắng, chúng tôi chỉ đi kiểm tra buồng bệnh định kỳ thôi. Nhờ sự chăm sóc chu đáo của chị, bác gái đang hồi phục rất tốt."
Bà cụ Tào cũng vội chen lời: "Bác sĩ bảo tôi sắp được xuất viện rồi đấy, có đúng không bác sĩ."
Nghe đến đây, Lý Kim Quế hiểu ra ngay. Chắc chắn là bà mẹ muốn xuất viện nên đang nài nỉ bác sĩ đây mà.
"Dạ, cảm ơn các bác sĩ. Không làm phiền công việc của mọi người nữa ạ!"
Vị bác sĩ mỉm cười gật đầu chào Lý Kim Quế rồi dẫn các y tá rời khỏi phòng.
Bà cụ Tào thở dài sườn sượt, ra vẻ giận dỗi không vui.
Lý Kim Quế lấy hộp bánh táo mua ở Tiệm bánh Ninh Ký ra, dỗ dành bà như dỗ trẻ con: "Mẹ không vui à? Xem con mang gì đến cho mẹ này! Bánh trứng của mẹ sắp hết rồi phải không? Nay con thấy tiệm bánh có bán thêm bánh táo, nên cố tình mua cho mẹ nếm thử đấy."
Vừa nói, chị vừa mở gói giấy kraft ra trước mặt bà cụ Tào. Mùi hương táo đặc trưng thơm nức mũi lập tức tỏa ra. Căn phòng vốn tràn ngập đủ thứ mùi thức ăn giờ đây bỗng xuất hiện hương thơm ngọt ngào của bánh táo, khiến mọi người chú ý.
"Thơm thế, nhà ai làm món gì từ quả táo à?"
"Đúng đấy, mùi thơm dễ chịu thật."
Người bệnh nằm giường bên cạnh cách bà cụ Tào gần nhất, ngó nghiêng một hồi rồi nhìn chằm chằm vào hộp bánh táo mà Lý Kim Quế vừa mở: "Mùi hương này phát ra từ bánh táo nhà chị à!"
Lý Kim Quế cũng không ngờ sức hút của bánh táo này lại mạnh đến thế. Chị gật đầu: "Đúng rồi chị ạ, là bánh táo đấy. Vẫn mua ở Tiệm bánh Ninh Ký. Con nghe nói bánh này có tác dụng bổ m.á.u nên mua về tẩm bổ cho mẹ con."
Bác sĩ bảo, người già tuổi tác đã cao, các cơ quan trong cơ thể đều suy yếu, cần ăn uống nhiều đồ bổ dưỡng để bồi bổ. Trải qua những năm tháng khó khăn trước đây, cơ thể bà cụ đã hao mòn quá nhiều. Giờ điều kiện kinh tế khá giả hơn, cô tất nhiên muốn dành cho mẹ những điều tốt đẹp nhất.
Những người xung quanh xuýt xoa khen ngợi bà cụ Tào có phúc, con gái hiếu thảo quá đỗi.
Bà cụ Tào nghe thế trong lòng cũng mát ruột mát gan. Dù ngoài miệng cứ trách con gái hay tiêu tiền hoang phí, nhưng bà vẫn vui vẻ cầm một miếng bánh táo lên. Bà bẻ đôi miếng bánh ra rồi đưa một nửa cho con gái.
"Con mua thì con phải được c.ắ.n miếng đầu tiên chứ."
Lý Kim Quế cũng chẳng khách sáo, đón lấy nửa miếng bánh táo. Quả thật, chị cũng đang rất tò mò không biết món bánh táo này có thực sự ngon như hương thơm của nó không.
Mặt cắt của miếng bánh bị bẻ ra có màu đậm hơn so với các mặt còn lại. Lý Kim Quế đưa miếng bánh lên mũi ngửi. Một mùi thơm ngọt ngào đầy quyến rũ xộc vào mũi khiến chị bất giác ứa nước bọt. Chị c.ắ.n một miếng. Cảm nhận đầu tiên là bánh rất mềm mịn, đặc ruột. Vị ngọt gắt như chị tưởng tượng hoàn toàn không xuất hiện, độ ngọt vừa phải, càng nhai càng thấy rõ hương vị táo đỏ thơm lừng.
Những người xung quanh thấy Lý Kim Quế ăn một cách say sưa và tận hưởng như vậy, lại thêm hương thơm ngào ngạt lan tỏa trong không khí, bỗng thấy bát cơm trên tay mình ăn chẳng còn chút mùi vị nào nữa.
Tiệm bánh Ninh Ký phải không? Họ đều ghim cái tên này vào đầu rồi. Lần sau họ cũng phải mua về cho người nhà mình ăn bồi bổ mới được. Đã phải nằm viện m.ổ x.ẻ thì theo lời các cụ truyền lại, chắc chắn nguyên khí sẽ bị tổn thương nặng nề, cần phải bồi bổ cẩn thận. Tốn thêm chút tiền cũng hoàn toàn xứng đáng.