Cô cúi xuống nhìn, thì ra là hai người họ vẫn còn đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau.
Ninh Ngưng phớt lờ mọi ánh nhìn, ngồi xuống chiếc ghế mà Từ Úy Lâm vừa kéo ra. Sau đó, Từ Úy Lâm cũng tự nhiên ngồi xuống cạnh cô. Anh rót nước chanh cho cô, trải khăn ăn cho cô, mọi động tác đều vô cùng tự nhiên, thuần thục như thể đã làm việc này hàng trăm lần.
Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người đều lẳng lặng bưng ly nước trước mặt lên.
Muốn giả vờ như không biết gì quả thực quá khó khăn.
Lý Tiểu Chanh lại càng bức bối hơn cả. Tính cô bé vốn thẳng thắn, có sao nói vậy. Lúc này đây, trong lòng cô bé thực sự có vô vàn câu hỏi muốn hỏi chị Ninh.
"Mọi người muốn ăn gì? Tiểu Chanh, chị gọi món cho em nhé, hay em tự gọi?" Ninh Ngưng nhìn lướt qua cuốn menu trên tay, ngẩng lên hỏi ý kiến Lý Tiểu Chanh.
Lý Tiểu Chanh lặng lẽ nuốt ực một ngụm nước chanh lớn. Hiện tại, đồ ăn đối với cô bé chẳng có sức hấp dẫn bằng việc "hóng biến".
"Chị Ninh giúp em gọi món đi, em chưa ăn đồ Tây bao giờ." Cô bé nhịn rồi lại nhịn, thở dài, đành thỏa hiệp.
Ninh Ngưng làm sao không nhìn ra tâm tư của cô bé. Sẵn tâm trạng đang vui, cô muốn trêu chọc cô bé một chút nên tiếp tục cố tình không nhắc đến chuyện của bác sĩ Từ.
Rất nhanh, bánh mì và súp khai vị đã được mang lên. Từ Úy Lâm ân cần nhắc nhở người phục vụ đặt chén súp ở bên tay thuận của Ninh Ngưng.
Thấy cảnh tượng đó, Lý Tiểu Chanh nháy mắt liên tục với Phan Giai Giai, rồi bĩu môi về phía chị Ninh. Cô bé sắp không nhịn nổi nữa rồi!
"Bác sĩ Từ, có anh chăm sóc bà chủ Ninh, tất cả chúng tôi đều yên tâm rồi!"
Đột nhiên, giọng của trưởng phòng Lưu vang lên trong phòng. Lý Tiểu Chanh nhìn trưởng phòng Lưu bằng ánh mắt đầy biết ơn.
Vẫn là trưởng phòng Lưu cao tay!
Cô bé vội vàng nhìn sang chị Ninh và bác sĩ Từ, dáng vẻ hệt như người dọn sẵn ghế con, chuẩn bị hóng hớt một câu chuyện hay ho.
Từ Úy Lâm mỉm cười cảm ơn trưởng phòng Lưu.
Thế này là thừa nhận rồi sao?!
Lý Tiểu Chanh vội vàng hỏi: "Chị Ninh, chị và bác sĩ Từ thực sự ở bên nhau rồi sao?"
Ninh Ngưng liếc nhìn cô bé: "Chẳng lẽ còn là giả à?"
"Hì hì, là thật thì tốt quá rồi! Em rốt cuộc cũng đợi được đến ngày hôm nay. Trời mới biết em đứng ngoài xem sốt ruột đến nhường nào. Bác sĩ Từ, anh nhất định, nhất định phải đối xử tốt với chị Ninh đấy. Nếu không, dù anh có là vị bác sĩ tốt được người người ca ngợi, em cũng sẽ không tha cho anh đâu."
Nói đến cuối, Lý Tiểu Chanh cố tình làm mặt lạnh, nhấn mạnh từng chữ.
Tuy lời đe dọa chẳng có chút trọng lượng nào, nhưng Từ Úy Lâm vẫn rất nể mặt gật đầu đồng ý: "Được, rất hoan nghênh sự giám sát của em."
Lý Tiểu Chanh lập tức nở nụ cười mãn nguyện.
Sự nghiệp của chị Ninh đã xuất sắc như vậy, quả thực cần một người tinh tế để chăm sóc cô trong cuộc sống. Bác sĩ Từ làm nghề y, đủ tinh tế tỉ mỉ, cũng đủ ưu tú. Hơn nữa, sự quan tâm của anh dành cho chị Ninh, tất cả bọn họ đều nhìn thấy rõ.
"Trời ơi, em vui quá. Chuyến đi thành phố Hải lần này của chúng ta có được tính là song hỷ lâm môn không nhỉ? Chị Ninh vừa đoạt giải Nhất tại hội giao lưu điểm tâm, lại vừa tìm được tình yêu với bác sĩ Từ. Làm sao bây giờ, tự nhiên em muốn uống chút rượu để chúc mừng quá."
"Chuyện đó có khó gì, tôi đi gọi phục vụ mang rượu lên." Vi Quốc lập tức hùa theo.
Ninh Ngưng và Từ Úy Lâm nhìn nhau cười, để mặc họ làm ầm ĩ mà không hề ngăn cản.
Nhưng khi người phục vụ mang thực đơn rượu ra, nhóm Lý Tiểu Chanh đều ngớ người. Toàn là tiếng Anh và tiếng Pháp.
Họ lập tức ném ánh mắt cầu cứu về phía bác sĩ Từ.
Tự động bỏ qua chị Ninh. Cũng đúng thôi, trong nhóm này người có khả năng tiếp xúc với tiếng Anh nhiều nhất, xác suất cao nhất chính là bác sĩ Từ.
Từ Úy Lâm nhận lấy thực đơn rượu. Không phụ sự kỳ vọng của mọi người, anh nhanh ch.óng và lưu loát gọi món.
Điều này lại một lần nữa ghi điểm trong mắt mọi người.
"Bác sĩ Từ, anh giỏi thật đấy. May mà có anh, mấy chữ trên đó chúng tôi nhìn chẳng hiểu gì sất."
"Bác sĩ Từ, anh có thể dùng tiếng Anh để giao tiếp với người nước ngoài sao?"
Nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người dành cho Từ Úy Lâm, Ninh Ngưng vô cùng tự giác ngồi im một bên, giữ im lặng.
Cũng phải thôi, với hoàn cảnh xuất thân của cô mà nói tiếng Anh lưu loát thì đúng là hơi kỳ lạ.
Cô cũng hùa theo mọi người, hướng ánh mắt về phía Từ Úy Lâm.
"Có thể. Nhưng thật ra tiếng Anh cũng không khó lắm đâu, ít nhất là dễ hơn tiếng Trung nhiều." Từ Úy Lâm vừa nói vừa nhận ra ánh mắt của Ninh Ngưng. Anh dịu dàng nhìn cô, nói thêm một câu: "Nếu em có hứng thú, anh có thể cùng em học."
Không phải là "anh sẽ dạy em", cũng không phải là "khi nào rảnh đến tìm anh", mà là "anh có thể cùng em học".