Nói không ngoa, Lý Tiểu Chanh cảm thấy pháo hoa đang nổ tung trong đầu mình.
Sao bác sĩ Từ lại tâm lý đến thế chứ!
Cô bé không giấu nổi sự phấn khích, bưng ly nước chanh lên tu ực ực một hơi cạn sạch.
...
Sau khi người phục vụ mang rượu vang đỏ vào và rót cho mỗi người một ly, Từ Úy Lâm bưng ly rượu đứng lên.
Mọi người đều ăn ý hướng mắt về phía anh.
Từ Úy Lâm đảo mắt nhìn quanh một vòng, mỉm cười với mọi người.
"Dù đã quen biết mọi người mấy ngày nay, nhưng tôi vẫn chưa chính thức giới thiệu bản thân. Nhân một ngày đặc biệt như hôm nay, tôi có vài lời muốn nói với mọi người.
Đầu tiên, xin cảm ơn sự chăm sóc của mọi người dành cho Ninh Ngưng trong suốt thời gian qua, giúp cô ấy có thể yên tâm theo đuổi ước mơ của mình.
Lời cảm ơn này tôi đã muốn nói từ lâu rồi, nhưng khi đó tôi chưa có một thân phận thích hợp. Vì vậy, lời cảm ơn này đến hơi muộn. Nhưng cũng may, cuối cùng tôi cũng có cơ hội nói ra trước khi mọi người rời thành phố Hải.
Tiếp theo, tôi muốn cảm ơn Ninh Ngưng, cảm ơn cô ấy đã cho tôi cơ hội này, được đứng bên cạnh cô ấy. Mọi người không biết đâu, tôi vui mừng và may mắn đến nhường nào. Vẫn là câu nói lúc nãy, rất hoan nghênh mọi người giám sát tôi bất cứ lúc nào.
Cuối cùng, lần đầu tiên với tư cách là người yêu của Ninh Ngưng, tôi xin kính mọi người một ly rượu. Một lần nữa cảm ơn sự chăm sóc và giúp đỡ của mọi người dành cho Ninh Ngưng trong những ngày qua, Từ Úy Lâm tôi xin khắc cốt ghi tâm."
Vừa dứt lời, anh nâng ly rượu lên hướng về phía mọi người, sau đó ngửa cổ uống cạn sạch ly rượu vang.
Ninh Ngưng đưa tay ra định cản, nhưng Từ Úy Lâm đã nắm lấy tay cô, siết thật c.h.ặ.t.
Cảm nhận được sức mạnh và sự quyết tâm của anh, Ninh Ngưng không nói gì thêm.
Còn cái cách uống rượu dứt khoát của anh ngay lập tức chiếm được cảm tình của mấy nam đồng chí đang ngồi đó. Họ đều đồng loạt vỗ tay tán thưởng.
Không khí bỗng chốc trở nên sôi nổi. Chỉ bằng một ly rượu, bác sĩ Từ đã thành công kéo gần khoảng cách với nhóm trưởng phòng Lưu.
Trong mắt nhóm trưởng phòng Lưu và Du Lực Cường, bác sĩ Từ thuộc tuýp người tri thức, làm nghề cứu người, lúc nào giao tiếp hay làm việc cũng phải giữ kẽ, lịch sự.
Lịch sự thì cũng chẳng có gì không tốt, nhưng khó tránh khỏi cảm giác xa cách. Còn bây giờ, bác sĩ Từ uống rượu vang mà cứ như đang uống rượu trắng, họ bỗng thấy anh gần gũi, bình dân hơn hẳn.
"Bác sĩ Từ, cậu quá lời rồi. Phải là chúng tôi nói lời cảm ơn mới đúng. Cảm ơn bà chủ Ninh đã cho chúng tôi cơ hội này, đưa chúng tôi đi mở mang tầm mắt, lại còn dạy chúng tôi làm những món bánh mới. Chuyến đi thành phố Hải lần này đối với tôi ý nghĩa vô cùng lớn. Thật sự đấy, tôi càng thêm kiên định với ý định theo đuổi ngành làm bánh."
Vi Quốc nói xong, cũng bưng ly rượu vang lên uống cạn một hơi.
Không khí lập tức lại dâng cao.
Lúc này, Lý Tiểu Chanh cũng làm mặt nghiêm, bưng ly rượu đứng lên: "Nghe tôi nói đây! Trật tự! Tôi cũng muốn nói lời cảm ơn. Chị Ninh, việc đúng đắn nhất, nhất, nhất mà em làm trong đời này, chính là đến Tiệm bánh Ninh Ký xin việc. Thật sự đấy! Từ khi vào Ninh Ký, em cảm thấy cuộc đời mình suôn sẻ vô cùng.
Công việc thuận lợi, cuộc sống vui vẻ, lại còn tìm được mục tiêu phấn đấu cho cuộc đời. Tất cả những điều này đều nhờ có chị dẫn dắt.
Em... thôi bỏ đi, ngàn vạn lời muốn nói đều nằm trong ly rượu này, em cũng uống cạn đây!"
Cô bé nói xong, hai tay bưng ly rượu, ngửa cổ dốc ừng ực vào bụng. Ngay khoảnh khắc nếm được vị rượu vang, Lý Tiểu Chanh không kìm được nhíu c.h.ặ.t mày.
Đến khi uống cạn ly rượu, cô lập tức nhăn nhó mặt mày: "Trời đất ơi, rượu đắng nghét thế này mà mọi người uống được hay vậy!"
Phan Giai Giai vội vàng đưa cho cô bé ly nước chanh: "Ai bảo em tu một hơi cạn sạch, đây là rượu vang đỏ, phải từ từ thưởng thức chứ!"
"Bác sĩ Từ và anh Vi Quốc cũng uống cạn mà!" Lý Tiểu Chanh không phục nói lại, nhưng vẫn ngoan ngoãn uống ngụm nước chanh để tẩy vị đắng trong miệng.
Ninh Ngưng lườm nhẹ Từ Úy Lâm, xem cái người "làm gương tốt" kìa.
Từ Úy Lâm cũng không ngờ sự việc lại thành ra thế này. Anh mỉm cười bóp nhẹ tay Ninh Ngưng như một lời xin tha.
Phan Giai Giai thấy Lý Tiểu Chanh đã đỡ hơn nhiều, cũng nâng ly rượu đứng lên. Thấy ánh mắt không đồng tình của Ninh Ngưng, cô vội vàng giải thích: "Em không uống cạn đâu, em chỉ nhấp một ngụm nhỏ thôi."
"Một ngụm nhỏ là sao. Giai Giai, em uống cả ly rồi, chị sao có thể chỉ uống một ngụm được. Phải uống cạn, uống cạn!" Lý Tiểu Chanh lập tức không chịu.
Ngay cả Vi Quốc cũng gật đầu lia lịa. Nhưng dưới uy lực ánh mắt của Phan Giai Giai, anh ta lại nhỏ giọng nói thầm: "Thực ra uống nửa ly cũng được, một ngụm... thì đúng là hơi ít thật."