Ninh Ngưng nhìn thấy cảnh này, có chút hối hận vì đã chọn một nhà hàng Tây. Đáng lẽ cô nên đặt bàn ở nhà hàng Trung Quốc mới đúng. Môi trường ở đây khá yên tĩnh, không thích hợp cho họ "bung xõa" chút nào.

Cũng may phòng riêng của họ khá biệt lập, cách khu vực sảnh chính bằng một hành lang dài nên âm thanh sẽ bị giảm đi đáng kể.

Dù vậy, cô vẫn định đứng dậy đóng cửa phòng lại để cách âm bớt. Ngờ đâu, Từ Úy Lâm đã đặt tay lên tay cô, nhanh ch.óng đứng lên đóng cửa trước.

Đúng vậy, anh làm sao có thể không biết bầu không khí ăn uống ở nhà hàng Tây là như thế nào.

Nhưng trong ánh mắt anh nhìn mọi người không hề có chút bài xích nào, cũng không hề lên tiếng can ngăn, ngược lại vẫn luôn giữ nụ cười trên môi.

Ninh Ngưng thừa nhận, cô đã bị chi tiết nhỏ này làm cho cảm động.

"Nói nhỏ thôi, đây là nhà hàng Tây. Chúng ta ồn ào quá sẽ ảnh hưởng đến những khách đang dùng bữa khác đấy!" Phan Giai Giai là người nhạy bén, cô vội vàng lên tiếng khuyên nhủ.

"Là sơ suất của tôi. Cứ nghĩ mọi người sắp về rồi, kiểu gì cũng phải thưởng thức một bữa đồ Tây cho biết, đành ép mọi người phải gò bó vậy. Chúng ta ăn trước đi, ăn xong về khách sạn cất đồ, tối tôi dẫn mọi người đi dạo các quán bar."

Ninh Ngưng không muốn làm mất hứng của mọi người. Dù sao đây cũng coi như phần thưởng cho những nỗ lực của họ thời gian qua, đi chơi thì phải chơi cho đã!

"Được, vậy em cũng nói ngắn gọn thôi. Bình thường em ít nói, cũng không giỏi nói những lời móc gan móc ruột. Nhưng mà, bà chủ Ninh à, em cũng giống mọi người, rất biết ơn chị vì đã trao cho chúng em cơ hội này. Chị không cho chúng em gọi chị là sư phụ, nhưng kể từ giây phút học làm bánh quy bơ ở xưởng Cao Điểm, chị đã là người sư phụ mà em công nhận trong lòng rồi.

Em kính chị một ly!"

Nói xong, Phan Giai Giai nâng ly rượu lên. Ban đầu cô chỉ định nhấp một ngụm nhỏ, nhưng sau đó vẫn nhắm mắt nhắm mũi uống một ngụm lớn.

Lý Tiểu Chanh lập tức vỗ tay cổ vũ cho cô.

Tuy nhiên, nhớ lại lời nhắc nhở của Giai Giai lúc nãy, cô bé vội vàng hạ giọng, nhỏ giọng nói với Giai Giai: "Chị giỏi quá!"

Du Lực Cường và Khương Hoành Trung cũng rục rịch định đứng lên. Ninh Ngưng đưa tay cản họ lại, cô tự mình nâng ly đứng dậy.

"Mọi người muốn nói gì tôi đều hiểu cả, không cần phải nói thêm nữa. Bây giờ, đến lượt tôi có vài lời muốn nói.

Tôi không thích nói những lời sáo rỗng, mọi người cũng biết tính tôi rất tùy hứng, chẳng bao giờ theo khuôn phép nào cả.

Lúc nãy mọi người đã nói rất nhiều lời cảm ơn với tôi. Đáp lại tấm chân tình đó, tôi cũng muốn nói một tiếng cảm ơn với mọi người.

Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một tập thể gắn kết. Cảm ơn mọi người đã tin tưởng tôi, đã nỗ lực hết mình và giúp tôi giành được chiến thắng.

Trong thời gian làm việc cùng nhau, không chỉ có các bạn, bản thân tôi cũng thu hoạch được rất nhiều điều. Tôi cũng nhận ra sứ mệnh mà mình đang gánh vác. Tất cả những điều này sẽ trở thành tài sản quý giá, những kỷ niệm đẹp đẽ trong trái tim tôi.

Ăn xong bữa này, qua đêm nay, chúng ta sẽ phải quay về. Mỗi người lại lao vào guồng quay công việc riêng. Nhân đây, tôi xin chúc mọi người công việc thuận lợi, vạn sự hanh thông!"

Ninh Ngưng dứt lời, bưng ly rượu lên, học theo dáng vẻ của mọi người, uống cạn một hơi.

Những người ngồi quanh bàn nghe xong những lời này đều im lặng.

Đúng vậy, họ chỉ là một đội ngũ được lập ra tạm thời. Rời khỏi thành phố Hải, họ sẽ phải giải tán.

Họ ngẩng lên nhìn nhau. Trong khoảng thời gian này, mọi người đã gắn bó với nhau rất vui vẻ. Sự rụt rè, bỡ ngỡ ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ăn ý ngày càng bền c.h.ặ.t.

Chỉ là, giờ phút này cũng đến lúc phải nói lời tạm biệt.

Quả nhiên ứng nghiệm với câu nói tối qua của bà chủ Ninh.

Trên đời này làm gì có bữa tiệc nào không tàn.

Vì đêm qua đi chơi bar đến tận khuya, sáng hôm sau cả nhóm đồng loạt ngủ nướng, đ.á.n.h một giấc say sưa đến tận trưa trật trưa trờ.

Lý Tiểu Chanh vừa mở mắt việc đầu tiên là liếc nhìn giường chị Ninh. Thấy chị vẫn còn đang ngủ say, cô bé lập tức yên tâm, nhắm mắt lại ngủ tiếp.

Chiếc giường êm ái thế này, sắp tới có muốn ngủ cũng chẳng được nữa.

Lý Tiểu Chanh tiếc nuối trở mình, muốn khắc ghi cảm giác sung sướng mà chiếc giường này mang lại.

Cú trở mình này khiến cô bé phát hiện Phan Giai Giai không có trên giường. Lý Tiểu Chanh vội vàng ngồi bật dậy, vừa vặn chạm mắt với Phan Giai Giai đang từ nhà vệ sinh bước ra.

"Em còn tưởng chị đi ra ngoài rồi chứ!" Sợ đ.á.n.h thức chị Ninh, Lý Tiểu Chanh cố tình hạ thấp giọng.

Phan Giai Giai lắc đầu: "Chuông cửa reo mãi mà hai người ngủ say quá chẳng biết gì."