Chu Căn Sinh vừa nói vừa tháo mũ vuốt tóc. Cảm nhận được mái tóc đã ướt đẫm mồ hôi, sợ làm mất hình tượng trước mặt Ninh Ngưng, ông lại vội vàng đội mũ lên.

"Được, vậy tôi nói thẳng nhé.

Thứ nhất, lập tức liên hệ với Bệnh viện huyện, nhờ họ hỗ trợ tại hiện trường, thành lập một tổ y tế.

Thứ hai, chúng ta phải thành lập một tổ tuần tra để duy trì trật tự. Bây giờ mọi người còn có thể ngoan ngoãn xếp hàng, nhưng thời gian dài thì chưa chắc. Chúng ta phải phòng bệnh hơn chữa bệnh, tránh những rủi ro có thể xảy ra.

Đặc biệt bánh quy bơ lại là sản phẩm mới. Trong thời điểm nhạy cảm này, tuyệt đối không được để xuất hiện tin tức tiêu cực."

Chu Căn Sinh lập tức vỗ trán: "Bà chủ Ninh, cô nhắc tôi mới nhớ. Tôi sẽ bảo Tiểu Trịnh đi sắp xếp ngay."

Ông đứng dậy mở cửa văn phòng, dặn dò Tiểu Trịnh đang đứng bên ngoài vài câu, rồi quay lại văn phòng ngồi xuống.

"Haizz, cũng tại tôi tham lam quá, chọn đúng ngày Chủ nhật. Vốn nghĩ công nhân được nghỉ sẽ tốt cho việc tiêu thụ sản phẩm mới, nhưng không ngờ giờ lại làm chúng ta xoay như chong ch.óng."

Ông tự giễu cười lắc đầu: "Đúng là tham thì thâm mà!"

"Chọn ngày hôm nay cũng không sai. Xưởng trưởng Chu không cần phải áp lực quá, ngài cũng không lường trước được hôm nay lại có cảnh tượng hoành tráng đến vậy. Tuy nhiên, chuyện đã rồi thì chúng ta phải nghĩ cách giải quyết thôi.

Tôi nhớ tối qua ngài có nói, ngày đầu tiên chỉ bán ở Hợp tác xã Mua bán, từ ngày thứ hai trở đi mới bắt đầu đưa vào Cửa hàng Bách hóa. Hay là chúng ta đẩy sớm lên đi, chiều nay cho Cửa hàng Bách hóa bán luôn. Số lượng người trước cửa Hợp tác xã Mua bán đông quá, cần phải phân luồng bớt."

Ninh Ngưng không quen nhìn thấy xưởng trưởng Chu - một người luôn lạc quan, tích cực - lại lộ ra vẻ mặt tự giễu, liền an ủi vài câu.

Chu Căn Sinh trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Cứ làm theo ý cô đi. Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho Giám đốc Cửa hàng Bách hóa."

"Xưởng trưởng Chu, tôi biết ngài thấy Hợp tác xã Mua bán làm ăn sa sút hơn trước nên muốn giúp đỡ họ. Nhưng với những gì ngài đã làm hiện tại, có thể coi là đã trọn tình trọn nghĩa rồi. Giám đốc Lâm nếu là người biết điều, ông ấy sẽ hiểu cho ngài thôi."

"Haizz, nói mấy chuyện này làm gì, giúp với chả đỡ gì đâu, tôi không cao cả đến thế, chỉ muốn bán được nhiều hàng thôi." Chu Căn Sinh ngẫm nghĩ rồi lại ngẩng lên hỏi Ninh Ngưng.

"Khi nào cô mở cửa kinh doanh lại nhớ báo trước một tiếng nhé, để tôi sắp xếp người đi giao bánh quy bơ."

Ông không chịu thừa nhận, Ninh Ngưng cũng không định vạch trần ông, mà thuận theo lời ông nói: "Ngày mốt mở cửa, vậy chiều mai ngài giao hàng đến đi."

"Mở cửa gấp thế sao? Hơn nữa tối qua cô chẳng phải đã hẹn với Huyện trưởng Tào sáng mai đến văn phòng ông ấy bàn chuyện dự án sao? Có kịp về không?"

Chu Căn Sinh nói xong, thấy Ninh Ngưng tỏ vẻ ngơ ngác, ông có chút không dám tin.

"Quên rồi à?"

Ninh Ngưng nghiêng đầu: "Tôi thực sự không nhớ rõ lắm."

Chu Căn Sinh nhớ lại bộ dạng của Ninh Ngưng tối qua, giơ một bàn tay lên: "Một lạng rượu trắng, sau này ra ngoài uống rượu, đây là giới hạn của cô. Vượt quá mức này là cô không uống được nữa đâu."

Nói xong, Chu Căn Sinh cười ha hả.

"Thế này đi, chiều mai lúc chập tối, tầm hơn 6 giờ, tôi sẽ sắp xếp người giao hàng cho cô."

Ninh Ngưng nhớ lại lời xưởng trưởng Chu vừa nói, cố gắng lục lại ký ức xem mình đã hẹn Huyện trưởng Tào điều gì trên bàn tiệc.

"Xưởng trưởng Chu, lúc đó chúng ta nói thế nào, tại sao lại phải đến văn phòng ông ấy?"

Tửu lượng của cô thực ra không chỉ có một lạng. Có lẽ cơ thể này chưa từng uống rượu trắng nên các tế bào không quen. Với cơ thể của cô, uống hai lạng rượu trắng 45 độ chắc chắn không thành vấn đề.

Chu Căn Sinh nghe vậy, đứng dậy nhìn ra ngoài cửa, đảm bảo bên ngoài không có ai rồi mới quay lại ngồi xuống cạnh Ninh Ngưng, nói nhỏ: "Tôi đoán là liên quan đến đất đai."

"Đất đai?" Ninh Ngưng hơi khó hiểu.

"Cô quên lúc cô ở thành phố Hải, tôi bảo lão Lưu chuyển lời cho cô rồi à? Thành phố hiện tại muốn giữ chân cô, thì phải thể hiện chút thành ý chứ. Cô đã đến Phố Đông bao giờ chưa? Khu vực đó hiện đang là trọng điểm xây dựng của thành phố và huyện. Tôi đoán họ đang có ý định cấp cho cô một mảnh đất ở đó."

Cấp đất, ý là để cô mua đất sao?

Mắt cô lập tức sáng rực lên. Nhưng cô vẫn hỏi thêm: "Hiện tại đã cho phép chuyển nhượng quyền sử dụng đất rồi sao?"

Chu Căn Sinh nhìn Ninh Ngưng với ánh mắt đầy tán thưởng. Cô vậy mà biết cả chuyện này, lại còn có thể nói chính xác là "quyền sử dụng đất", trong khi rất nhiều người vẫn nhầm tưởng là "quyền sở hữu đất".

Chương 528 - Mở Tiệm Điểm Tâm Trong Truyện Niên Đại - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia